[YoonMin] Đại Ca ... Tôi Yêu Anh!

Chương 6: Yêu ... Tôi biết yêu rồi !



Chương 6: Yêu ... Tôi biết yêu rồi !
Anh kết thúc câu chuyện bằng cái ánh nhìn đem tới cho cô biết bao nhiêu sợ hãi, anh là tên cầm thú, cô suy nghĩ thế.

Jin: Ghê quá... Mà sao bệnh viện này mở cửa thế?

NamJoon: Tôi không biết! Là hội trưởng bệnh viện mở mà đâu phải tôi!

Jin: Vậy còn cái xác?

NamJoon: Nó biến mất rồi... Ai cũng thấy cô ta khi đó nhưng họ đều bị mất tích!!!

Jin:...

Anh như lừa được cô, nói thẳng thì chả có bóng ma của ai cả chứ đừng nói đến quỷ!, anh chỉ muốn nhát cô thôi, lúc này cô run sợ nhìn ra phía cửa sổ! Liên tưởng con quỷ mang chiếc miệng bị gạch đến gần gang tai rồi cầm kéo ✂ tiến vào phòng!.

NamJoon: Sợ à?

Jin: Ai sợ...

NamJoon: 10h rồi... Cô về đi chứ! Cô còn ngủ nữa mà!

Anh nói vậy thôi chứ xem cô sẽ phản ứng ra sao.

Jin: Tôi...

NamJoon: Sợ thì cứ bảo sợ!

Jin:... Tôi...

NamJoon: Ở đây có nhiều pan hồn lắm, nhớ lúc về cẩn thận nhé!

Jin: Tôi không muốn về...

NamJoon: Sao lại thế?

Anh tỏ vẽ ngây thơ vô tội nhìn cô khó hiểu, bây giờ cô đổ mồ hôi rất nhiều, mùa đông mà mồ hôi như đang ngồi trên đống lửa vậy.

Jin: Tại hồi nãy anh kể cho tôi nghe câu chuyện đó! Tôi không muốn về, tôi muốn nghe tiếp thêm một câu chuyện nữa! Tôi sẽ ở đây để chăm sóc anh! 

NamJoon:...

Cô đang sợ? Anh nghĩ là cô cố tỏ vẻ ra để cho anh không biết, thật ra khi kể 1 câu chuyện thì cô sẽ chỉ khóc thét lên!, cô sợ lắm!, nhà thì ở gần nhưng không có đèn!, cô ngủ ở đây cùng với anh cho đỡ sợ.

NamJoon: Bộ thèm hơi tôi à?

Jin: Mất ói...

Cô nói xong đứng lên rồi thấy có 1 cái giừơng kế giừơng ngủ anh, nên cô leo lên nằm.

Jin: Nếu có gì nhớ hú tôi tiếng... Tôi ngủ đây!

NamJoon: Bó tay...

/ Sáng hôm sau /

Anh thức dậy thấy người con gái kia đang ngủ say nên vội đắp cho cô cái mền của anh.

NamJoon: Chắc đêm qua lạnh lắm...

Jin: Đồ đáng ghét... Dậy rồi sao?

NamJoon: Đồ đáng ghét?

Jin: Tôi kêu cậu là vậy... Hôm nay khỏe chưa hay là tôi xin nghỉ cho cậu!

NamJoon: Bụng tôi còn hơi đau... Mà tại cô hết đó!

Hồi nãy anh vừa đắp mền vừa nói giọng nhẹ nhàng mà, sao giờ lại chua lè như thế?.

Jin: Xớ! Là anh muốn mà...

Cô nói xong vội xách cái đồ đựng cháo về, cô phải đến trường, hôm qua cũng chả ngủ được gì cả, do anh nhát cô nên mới vào trường đã ngáp 2,3 tiếng khiến thỏ con hỏi.

JungKook: Hôm qua không ngủ à?

Jin: Hôm qua... Tớ chả ngủ được!

JungKook: Sao lại thế?

Jin: Tại...

Nói tới đây cô ấp úng rồi hơi hồng má, không nên cho Kookie biết mình sợ ma, phải tỏ ra lạnh lùng, hung dữ ở trước mặt Kookie, vì em ấy luôn thần tượng mình.

JungKook: Vì sao?

Jin: Tại hôm qua uống cafe nên....

JungKook: Tớ hiểu rồi!

Jin: Hôm nay tên khó ưa đó xin nghỉ học vì bụng còn đau...

Nghe đến đây Kookie biết là Jin ám chỉ ai, cô chỉ gật đầu rồi sau đó nhìn Jin đang cặm cụi viết bài nên chỉ lắc đầu, 2 người giống như oan gia vậy, gặp là lại cãi nhau, nhưng khi oan gia thì lại có câu " Ghét của nào trời trao của ấy ".

Jimin: Hello...

Jin + JungKook: Chào...

Biềt ngay là họ không vui nên cô đã mua 4 vé xem phim.

Jimin: Có chuyện này vui lắm!

Jin: Chuyện gì?

JungKook: Kể nhanh đi...

Jimin: Tớ mới vừa có vé xem phim... Nên rủ mọi người đi chơi! Có cả V nữa...

Jin: Không... Tớ phải đi chăm sóc NamJoon!

Jimin: Vậy sao? ( tỏ ra vẻ tiếc nuối)

Jin: Con nhỏ này... Còn JungKook nữa mà...

JungKook: Tớ mất qua nhà V để học thêm rồi...

Jimin nghe được cái này, cô rất buồn bã và tỏ ra vẻ bực mình.

Jimin: Vậy sao?

Jin: Xin lỗi nhé!

JungKook: Cho tớ xin lỗi... Tớ hứa sẽ đi với cậu lần sau...

Jimin: Thôi khỏi... Mình hết hứng coi rồi!

Cô chạy vọt ra ngoài trong sự lo lắng của Jin, Kookie, nhưng hứa sẽ làm hòa với cô nhanh thôi!.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.