Yêu Thượng Đối Thủ Một Mất Một Còn

Chương 44: Phiên ngoại 4



Chương 44: Phiên ngoại 4
Tiêu Kính Nam chỉ cảm thấy dây thần kinh trong não mình giờ phút này đứt cái phựt, trước sau phải trái nhìn nhìn, phát hiện không có lối thoát hiểm, vô cùng hối hận tại sao hắn lại đề xuất vòng đu quay, thật sự là kêu trời trời không biết, kêu đất đất chẳng hay.

“Lại đây.” Thang Đông Trì nói.

“Bỏ qua đi…” Tiêu Kính Nam xấu hổ cười cười rụt người về phía sau, tốc độ của vòng quay sao chậm như vậy a, cứu mạng a, hắn không muốn ở trong này bị ăn kiền mạt tịnh a!

“Lại đây.” Thang Đông Trì lặp lại, “Tự giác được khoan dung, kháng cự bị trị nghiêm.”

Chống lại ánh mắt Thang Đông Trì, Tiêu Kính Nam nhắm mắt lại bi ai bản thân mình một giây, cong thân thể đi qua, ngoài miệng còn lầm bầm lầm bầm, “Quá ép bức đi.”

Thang Đông Trì không để bụng, ý bảo hắn ngồi trước người mình, từ phía sau ôm lấy thắt lưng, cũng lưu loát xoay đầu hắn lại hôn lên.

Hôn môi cùng âu yếm khiến thân thể hắn nổi lên phản ứng kịch liệt, nơi xa lạ không che chắn khiến thân thể Tiêu Kính Nam dị thường mẫn cảm.

Tình cảm mãnh liệt tràn đầy, Thang Đông Trì thuận tay cởi bỏ khoá quần của hắn, hắn đột nhiên có chút kích động.

“Không…Nơi này…A!” Dục vọng bị nắm chặt, cao thấp âu yếm, Tiêu Kính Nam rên rỉ một tiếng lập tức ngậm miệng lại.

Hỗn đản, nơi này tuy rằng không có người, nhưng là…

“Dừng, dừng lại…” Cảm giác bản thân đang ở trong tay Thang Đông Trì, Tiêu Kính Nam xoay xoay thân thể bắt đầu giãy dụa.

“Dừng lại?” Thang Đông Trì cười lắc đầu, vỗ vỗ mông hắn: “Được rồi, cho em lựa chọn, hoặc là dùng thân thể, hoặc là dùng miệng.”

“…” Nói vậy có khác gì không nói đâu a!!!

“Muốn cái nào?” Thang Đông Trì vừa hỏi vừa cởi quần cuả hắn.

“…Dùng miệng!” Chịu nhục nói xong, gấu ngốc nắm lấy quần mình im lặng bi ai một phen.

“Tốt lắm, đến đây đi.” Thang Đông Trì tiêu sái tách đầu gối ra.

Tiêu Kính Nam ôm quần ngồi xổm xuống nhìn nhìn giữa hai chân y, “Về nhà rồi làm được không?”

“Không được.” Thang Đông Trì không để hắn đổi ý, trực tiếp chế trụ cổ hắn, mang ý uy hiếp, “Nhanh lên, thời gian không có nhiều, em cũng không muốn cho người khác nhìn thấy đi.”

Tiêu Kính Nam nội tâm cùng trên mặt lệ rơi, cắn răng kéo khoá kéo xuống, đem dục vọng đã đứng thẳng nuốt vào miệng, cũng thôi miên bản thân coi như đang ở nhà, ân, ở nhà.

Thang Đông Trì vừa xoa tóc của hắn, vừa hưởng thụ phục vụ không được tự nhiên của người yêu, vừa cảm thán: “Đêm đẹp quá.”

…Mẹ nó, y nhất định là cố ý.

Theo động tác của hắn, Thang Đông Trì cảm giác dục vọng dâng tràn mọi nơi trong thân thể, lại chậm chạp mắc kẹt trong hoàn cảnh xấu hổ.

Mỗ gấu nhỏ ngốc nâng đôi mắt đẫm lệ uông uông, bộ dáng cầu xin được giúp đỡ lại thật sự quá…mê người.

Thang Đông Trì hít sâu một hơi kéo hắn lên, cúi đầu hôn hôn bờ môi của hắn, “Anh muốn đi vào trong thân thể của em.”

“Cái gì!?”

Vốn dĩ tưởng rằng đối phương tính toán từ bỏ ý đồ, biểu tình gấu nhỏ ngốc kinh ngạc dừng đầy đủ ở trong mắt Thang Đông Trì, y cười cười thuận tay đẩy người kia nằm xuống.

Tiêu Kính Nam còn chưa hiểu mọi chuyện ra làm sao, theo bản năng dùng tay chống lên chỗ ngồi, quần cũng rớt xuống dưới.

“Hảo, chính là như vậy, đừng động.” Thang Đông Trì không cho hắn cơ hổi đội ý, nhanh chóng kéo quần lót hắn xuống, từ phía sau tiến nhập.

“A! Kháo…”

Không biết điều gì kích thích nam nhân phía sau, động tác cùng biên độ trừu sáp so với bình thường càng kịch liệt hơn, Tiêu Kính Nam quả thật vô pháp tưởng tượng vị trí của bọn họ từ phía dưới nhìn lên sẽ trái phải lắc lư đến trình độ nào, thật sự là mất mặt.

“Chờ…Giống như…A..a…Dừng lại…Ân…Vòng quay…”

“Ân…Không có việc gì, anh sắp xếp rồi.” Thang Đông Trì sờ sờ bên trong bắp đùi hắn, cúi đầu gặm cổ hắn, nhìn cái cổ nhạy cảm mỉm cười, “Biết em sẽ làm mình làm mẩy, cho nên đặc biệt bảo bọn họ lúc vòng quay lên cao nhất dừng lại mười phút.”

Gấu nhỏ ngốc bị đỉnh đến không chịu được có chút choáng váng, tầm mắt nhìn đến những ngọn đèn đường huy hoàng mãnh liệt, khiến hắn xấu hổ luống cuống vùi mặt vào trong cánh tay, tất cả những chuyện này thật sự quá điên cuồng.

“Lần sau đừng tuỳ tiện rời đi.” Giọng nói Thang Đông Trì có chút ẩm ướt, gợi cảm vô cùng, “Thiên Duệ là nhóc con thân thích của em nên anh mới nhẫn nại, tất cả đều vì có liên hệ với em.”

Tiêu Kính Nam sửng sốt quay đầu, môi lập tức bị ngăn chặn.

Cảm thụ tình cảm bá đạo, Tiêu Kính Nam chần chờ một khắc liền đáp lại.

Tình huống hiện tại, chẳng phải là thế giới riêng của hai người mà hắn luôn tâm niệm sao, tuy rằng nơi này có hơi điên cuồng một chút.

“Thang tiên sinh, thời gian ngài bao vẫn chưa có kết thúc.” Nhân viên công viên trò chơi nhìn Thang Đông Trì lễ phép nhắc nhở.

“Ừ, tiểu quỷ nhà tôi mệt rồi, phải về trước.” Thang Đông Trì cõng gấu nhỏ ngốc trên lưng đi về phía trước, “Tiền không cần trả lại, yêu cầu vô lý của tôi, khiến mọi người mệt mỏi rồi.”

Từ công viên trò chơi đến bãi đỗ xe kỳ thật không xa, Thang Đông Trì lại cố ý thả chậm bước chân, cảm nhận trọng lượng trên lưng kia mang lại bao nhiêu là ấm áp.

Gấu nhỏ ngốc ôm cổ của y, đầu đặt lên hõm vai y, ghé vào trên lưng mơ mơ màng màng, “Thiên Duệ đâu…?”

Thang Đông Trì cười cười, sâu trong ánh mắt nụ cười đều mang một cỗ sủng nịch nồng đậm, “Ở nhà mẹ anh, đừng lo lắng.”

“A…”

Ngay lúc Thang Đông Trì cho rằng gấu nhỏ ngốc mơ hồ ngủ rồi, lại nghe hắn nói: “Chúng ta bớt thời gian đi thăm mẹ một chút đi, một mình mẹ sẽ tĩnh mịch.”

Thang Đông Trì nghiêng đầu nhìn hắn, một hồi lâu sau mới hơi hơi cong khoé miệng,

“Ừ.”

Toàn Văn Hoàn

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.