Vô Năng Vi Phượng

Chương 40



Chương 40
“Ta không cho phép!” Tiêu Mộc Phi đột nhiên đứng lên, như dã thú bị thương phát ra tiếng rống giận. “Y đã nói là sẽ theo ta, y cũng từng nói hoàng cung này có ta thì có y…… Y không phải người bội bạc, tại sao muốn đi?”

Hoa Ninh không nói gì, lại cảm giác mình lần đầu tiên trông thấy chân chính Tiêu Mộc Phi, không còn là người thường ngày chỉ yêu đùa giỡn mỹ nhân kia, vương gia phong lưu trong ý nghĩ của tất cả mọi người. Hắn nghĩ, có lẽ đây mới thực sự là Tiêu Mộc Phi.

“Chẳng lẽ là bởi vì Liễu Cơ? Y có thể nói a, bổn vương có thể không cần hậu cung, chỉ cần một hoàng hậu là y, không có con nối dòng cũng không quan hệ, chỉ cần có y……”

Hoa Ninh lắc đầu. ‘Có lẽ không phải là vì Liễu phu nhân, mà là vì hoàng thượng.”

“Vì ta? Vì ta.” Cho nên hôm qua hết thảy kia…… Tiêu Mộc Phi trong nháy mắt đã nghĩ thông, lại vẫn ngồi ở trước bàn, nhìn trà cụ vỡ vụn trên mặt đất.

Hoa Ninh không nói thêm liền rời đi, Tiêu Mộc Phi đứng lên, một mình đi tìm rương quần áo kia, hắn biết rõ Quân Phi Hoàng đem đồ đều đặt bên trong, hắn còn cười nói đó chính là tư kho của y, Quân Phi Hoàng lúc ấy trừng mắt liếc hắn một cái, lại một chiếc nến dài đốt, ánh nến yếu ớt chiếu lên nửa bên mặt y, đẹp như thiên nhân. Hắn tại trong hồi ức tìm được rương quần áo, trên mặt lại khóa bằng chiếc khóa lung linh mà hắn cấp, nhìn đạo khóa kia, Tiêu Mộc Phi đối cung nhân theo sát phía sau nói: “Cầm búa đến.”

Hắn nhìn vệ sĩ một búa một búa bổ ra thùng gỗ, không sợ làm vỡ nát đèn lưu ly nhỏ trong mưa cũng có thể điểm kia, hắn chỉ muốn biết bên trong còn có cái gì, Quân Phi Hoàng mang đi cái gì? Sau khi rương quần áo bị phá vỡ, bên trong nhưng không có mảnh vụn của đèn lưu ly mà Tiêu Mộc Phi dự đoán, chỉ chỉnh tề bày nến và dầu hắn tặng, còn có kim hộp quen thuộc kia, lấy ra kim hộp, Tiêu Mộc Phi khoát khoát tay, tất cả mọi người lui xuống, hắn ngồi trở lại trước bàn, vị trí Quân Phi Hoàng thường ngồi kia.

Trong kim hộp, vẫn đang bày châu sai kia phát ra ôn nhuận sáng bóng, hắn không cầm lấy sai, chỉ cầm một trang giấy trong hộp, giấy trắng cuốn thành hình ống, bên trên buộc sợi tơ hôm qua hắn cột trên tay Quân Phi Hoàng rồi bị kéo đứt, mở giấy ra, bên trên chỉ có bốn chữ.

Vô năng vi phượng.

Tiêu Mộc Phi cầm lấy tờ giấy kia, lần đầu tiên cảm thấy Triều Dương điện to như vậy, lãnh như vậy.

Ngoài điện, truyền đến thanh âm của tuyết rơi.



Chống lấy ô, Quân Phi Hoàng đi về hướng nhà cỏ, thở ra sợi sợi nhiệt khí hóa thành khói trắng, y đột nhiên nghĩ đến ngày mai phải cử hành đại điển đăng cơ, tuyết như vậy không biết có thể hay không ảnh hưởng…… Rồi sau đó y lại tự giễu cười, sao liền không đổi được thói quen này?

Tuyết không ngừng, ngược lại có xu thế biến đại, y cước bộ nhanh hơn, đến trước nhà cỏ dừng lại tiến độ, trong tuyết trắng xóa một nam tử mặc áo khoác lông màu vàng đang đứng, y sẽ không nhận lầm, còn nữa, chỉ có một người có tư cách mặc màu vàng như vậy.

Tựa hồ nghe thấy tiếng bước chân, nam nhân xoay người lại, vẻ mặt tức giận cùng không kiên nhẫn cơ hồ bóp méo khuôn mặt với tuấn dung đẹp mắt đến quá mức, trông thấy Quân Phi Hoàng, đôi mắt đào hoa luôn mang ý cười của hắn hơi hơi nheo lại, Quân Phi Hoàng không dấu vết lui một bước.

“Đứng lại!” còn dám chạy?

“Ngươi tới đây làm gì?”

“Đại điển lập hậu sắp đến, trẫm không có hoàng hậu được không?”

“Liễu phu nhân có thể làm hoàng hậu, nàng không được, ngươi còn có mỹ nhân hậu viện, các nàng không thể làm hoàng hậu?”

Cực kỳ tức giận, Tiêu Mộc Phi từng bước tiến lên trước, Quân Phi Hoàng theo từng bước lui lại. “Hoàng hậu là có thể tùy tùy tiện tiện quyết định như vậy sao?”

“Ta nhớ ngươi lúc ấy đáp ứng lập ta làm hậu cũng không rất long trọng.”

Tiêu Mộc Phi quả muốn xông lên truóc bắt lấy người liền đánh ngất xỉu mang đi, hãy nhìn khuôn mặt tiều tụy của y dưới ô, lại đáng chết không nỡ, cuối cùng phóng nhẹ ngữ khí. “Theo ta hồi cung, ngươi đáp ứng rồi, hoàng cung có ta, thì có ngươi.”

“Có vài lời thề có thể không giữ lời.”

“Nói nghe một chút.” Thừa dịp lúc Quân Phi Hoàng cúi đầu xuống, hắn lẳng lặng đi lên phía trước một bước.

“Tựa như ta đối với nương ta……”

“Tại sao? Tại sao không giữ lời? Ngươi không phải muốn người Quân gia quỳ gối trước mặt ngươi, không phải muốn thay nương ngươi lấy lại công đạo sao?”

“Những thứ kia đều không trọng yếu!” Y nắm chặt ô, cơ hồ mất đi khống chế hô to.

Những thứ kia đều không trọng yếu, đều không so với Tiêu Mộc Phi cùng thiên hạ của hắn trọng yếu!

“Cái gì mới trọng yếu?” Hắn bức bách.

Quân Phi Hoàng quay đầu, không hề trả lời.

Tiêu Mộc Phi lại bước một bước. “Theo ta hồi cung.”

“ Không muốn!”

“Nói lại lần nữa, theo ta hồi cung.”

“Không, ngươi đi mau, ngày mai sẽ là đại điển đăng cơ của ngươi, ngươi không nên ở đây. Liễu phu nhân sẽ là hoàng hậu rất tốt, các ngươi nhất định có thể khai sáng thịnh thế.”

“Nhưng ta đã nghĩ muốn ngươi làm hoàng hậu của ta!”

“Ta rất xấu.”

Tiêu Mộc Phi liếc mắt. “Suốt ngày đối mặt với ngươi, ta đây còn có thể không biết sao?”

“Ta tính tình rất xấu.”

Tiêu Mộc Phi hừ lạnh một tiếng. “Suốt ngày cho ngươi hắt nước giẫm chân, ta đây vô cùng rõ ràng.”

“Ngươi không thích ta.”

“Ai ai ai, ai nói!” Cuối cùng bước đủ bước, hắn một tay kéo Quân Phi Hoàng vào trong ngực ôm thật chặt. “Ta không thích ngươi còn có thể thích ai?”

“Hoa Ninh.”

“Sách, chỉ biết ngươi ghen. Ta chỉ là thích cùng Hoa Ninh một chỗ, ngươi còn không phải là luôn cùng hắn uống trà?”

Quân Phi Hoàng muốn thoát ra, lại sao cũng đẩy không được Tiêu Mộc Phi. “Ngươi đi, ta không quay về.”

“Được, ngươi không quay về, ta cũng không đi. Ngươi theo ta đánh hạ thiên hạ này, ngươi đã vô năng vi phượng, ta lại hà đức thành long? Ngươi không muốn trở về, chúng ta liền ở tại chỗ này.”

Y trừng hướng Tiêu Mộc Phi, người sau nhưng vẫn là không chút nào động. “Ngươi!”

“Đi thôi, nếu không trở về, Hiểu Khanh muốn khóc đến đổ Hoàng thành.”

“Không quay về.”

“Ngươi lại nói không quay về, xem ta thế nào sửa trị ngươi.”

“Không quay về ──”

Lời nói chưa hết, Tiêu Mộc Phi đã hôn lên môi y, nửa là tức giận nửa là tưởng niệm, hắn hôn đến rất nặng rất sâu, không chút khách khí chà đạp môi Quân Phi Hoàng, trời hiểu được qua lần này còn có cơ hội gì mới có thể như vậy quang minh chính đại khi dễ y! Thẳng đến Quân Phi Hoàng không thể thở dốc, hắn mới không cam lòng buông ra.

“Ngươi chính là phượng của ta!”

Quân Phi Hoàng sững sờ nhìn về phía hắn, khóe miệng rách, môi cũng sưng lên, thoạt nhìn vừa đáng thương vừa đáng yêu, biểu tình hốt hoảng một chút cũng không có bộ dáng cường ngạnh vừa rồi, Tiêu Mộc Phi khẽ cười, lại ghé bên tai y ôn nhu nhẹ nói, tựa như sợ làm tỉnh lại mộng cảnh của y.

Quân Phi Hoàng, ngươi chính là hoàng hậu của ta, phượng hoàng của ta.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.