Tu La Thiên Đế

Chương 3: Linh Châu thảo



Chương 3: Linh Châu thảo
"Nghe nói ngươi tự tìm tòi tiến vào cảnh giới Linh Vũ? Rất kiêu ngạo? Rất tự hào? Ngày hôm nay ta muốn để ngươi rõ ràng, ngươi căn bản không ở cùng cấp bậc với ta, ngươi với ta... không phải một cái mệnh!" Khí thế của Triệu Liệt dâng lên, bước chân lao nhanh tới, sau hơn mười bước thì bay vút lên đến sau lưng Tần Mệnh, tựa như nước chảy mây trôi mà lại mang theo khí thế mãnh liệt. Khóe miệng hắn cười gằn, giơ quyền lên đánh tới sau gáy của Tần Mệnh.

Liệt diễm sôi trào rừng rực ở trên quyền phải của Triệu Liệt.

Hắn không chỉ muốn đánh bại Tần Mệnh, mà còn muốn hành hạ Tần Mệnh thật tàn nhẫn. Hắn đã chờ đợi giây phút này từ rất lâu rồi.

"Được! Được!"

"Đẹp đẽ!"

"Phế bỏ hắn!"

Đám tùy tùng dồn dập kích động, hoan hô một cách càn rỡ.

"Triệu Liệt, ngươi quá mức rồi!" Thải Y vội vã định ra tay ngăn cản.

Thế nhưng trong chớp mắt, Tần Mệnh đột nhiên xoay người, tay phải đang nắm chặt đột nhiên mở ra, sấm sét tán loạn ở trong lòng bàn tay và năm ngón, tinh mang chói mắt.

Oành!!

Bàn tay phải xòe ra vậy mà chặn lại được hỏa quyền của Triệu Liệt, sấm sét cùng hỏa diễm đan vào nhau tán loạn, không nhượng bộ chút nào.

Tần Mệnh vẫn không nhúc nhích, hai chân vẫn đứng vững vàng ở trên ghế đá.

Triệu Liệt lộ ra vẻ kinh ngạc, làm sao có thể? Hắn rất tin tưởng với đòn tập kích của mình, hắn là tầng ba Linh Vũ, Tần Mệnh chỉ là tầng hai mà thôi?

Cái miệng nhỏ của Thải Y khẽ nhếch lên, cũng khó mà tin nổi. Tầng ba? Ta tại sao không biết!

Bàn tay phải đang xòe ra của Tần Mềnh nắm chặt lấy hỏa quyền của Triệu Liệt, giống như kìm sắt kẹp chặt lấy xương ngón tay hắn.

"Ngươi..." Triệu Liệt đột nhiên tỉnh ngộ.

Tần Mệnh chớp mắt một cái, khóe miệng cong lên, đề khí toàn thân, phần eo phát lực, trong chớp mắt nhún chân vọt lên, cầm lấy nắm đấm của Triệu Liệt quay cả người hắn theo đà xoay chuyển rồi đập xuống mặt đất.

Oành một tiếng to, cả người Triệu Liệt ép sát trên mặt đất, cánh tay gần như bị Tần Mệnh bẻ thành bánh quai chèo. Vài giây sau tiếng kêu thảm thiết như heo bị làm thịt mới vang vọng cả nhà kho.

"A... A a... Tay của ta..."

"Sư huynh!"

"Tiện dân! Thả ra!"

Đám tùy tùng kia thất kinh, dồn dập đánh tới.

"Rất xin lỗi, ta cũng là tầng ba Linh Vũ! Ngươi nói rất nhiều, ngươi xác thực không ở cùng đẳng cấp với ta." Tần Mệnh nắm lấy Triệu Liệt quăng quật lung tung trong nhà kho, vừa chạy vừa đập giống như đập một cái bao bố, chỉ có điều tiếng kêu của cái bao bố này có chút thảm thiết, làm cho tình cảnh càng thêm khuếch đại.

Sức mạnh của Tần Mệnh lớn vô cùng, lực bộc phát càng kinh người hơn.

Không chờ đám tuỳ tùng kia xông lại, Tần Mệnh xoay tròn Triệu Liệt tại chỗ ba vòng rồi đột nhiên buông tay quăng tới cổng sắt nhà kho.

Ầm ầm ầm vài tiếng lớn, Triệu Liệt bị quẹt ra vài đường máu, gục ở trên mặt đất.

Thậm chí Thải Y phải lấy tay che miệng khi nhìn thấy cảnh này.

"Tội dân! Ngươi sẽ gặp rắc rối lớn..." Một đám tuỳ tùng đang hùng hùng hổ hổ xông lại, Tần Mệnh trừng mắt nhìn lạnh một cái, quát to một tiếng: "Cút!"

Năm cái nam nữ cùng giật mình, vậy mà đứng lại tại chỗ.

Triệu Liệt giãy dụa đứng lên, đang muốn nổi điên thì thình lình phát hiện Tần Mệnh đang bước nhanh tới chỗ hắn: "Tần Mệnh... Ngươi đừng tới đây... Đừng tới đây... Quân tử động khẩu không động thủ, có chuyện từ từ nói, đừng tới đây... Có nghe hay không, ngươi đừng có tới đây..."

Tần Mệnh đứng ở trước mặt hắn, lắc lắc cái cổ, lắc cánh tay, khớp xương cả người phát ra tiếng kêu rôm rốp."Đau không?"

"Đau! Đau thật! Đừng như vậy... Chúng ta nhận thức nhiều năm như vậy... Không đến mức... Thật không đến mức..." Triệu Liệt vừa sợ lại vừa hoảng, làm sao có khả năng? Chuyện gì xảy ra? Làm sao Tần Mệnh cũng là tầng ba Linh Vũ?

"Cái gì trong này? Linh Châu thảo sao? Đưa cho ta đi." Tần Mệnh gỡ xuống túi thêu đeo bên hông Triệu Liệt.

"Ngươi..." Triệu Liệt suýt chút nữa nhảy dựng lên.

"Hả?"

"Được được được!"

"Đa tạ." Tần Mệnh ước chừng túi thêu, lấy ra từ bên trong một cây linh thảo xanh biếc ướt át lấp lóe ánh huỳnh quang, quả nhiên là trung phẩm linh túy Linh Châu thảo.

Hắn chưa từng dùng loại bảo bối này nhưng tuyệt đối rõ ràng giá trị của nó.

Triệu Liệt giãy giụa kéo rộng khoảng cách với Tần Mệnh, trong lòng muốn sụp đổ. Hắn hao tâm tổn trí nghĩ tất cả các biện pháp mới tăng lên tới tầng ba Linh Vũ, Tần Mệnh làm sao có thể làm được?

Lúc này đám tùy tùng mới bu lại đây nâng hắn lên.

"Sư huynh, không đúng a, hắn làm sao có thể tăng lên nhanh như vậy?" Bọn họ đều rất khó tin tưởng thực lực của Tần Mệnh.

"Thải Y, là các ngươi đang giở trò!" Triệu Liệt đem cơn giận chuyển sang Thải Y. Đại trưởng lão đã từng hạ lệnh, tất cả mọi người trong Thanh Vân tông không được cung cấp linh túy cùng võ pháp cho Tần Mệnh, càng không được chỉ đạo về võ đạo cho hắn, đây là trừng phạt mà Tần Mệnh phải chịu. NhưngTần Mệnh đột nhiên bước vào tầng ba Linh Vũ, đằng sau nhất định có vấn đề.

Thải Y hất đầu rất đáng yêu: "Có thì sao, không có thì sao? Nhìn ngươi đi, dựa vào tỷ tỷ mới tiến vào tầng ba Linh Vũ. Thiên phú như thế này tiến vào Vũ Tông các cũng sẽ không có tiền đồ. Không muốn nói ngươi, ngươi lại còn kéo lên."

"Ngươi..."

"Đừng tưởng có cái tỷ tỷ phong tao là có thể hung hăng ở trước mặt người khác, tỷ tỷ của ngươi ở Thanh Vân tông còn không có chỗ xếp hạng."

"Được! Rất tốt! Các ngươi chờ đó cho ta!" Triệu Liệt mang người rời đi, trước khi đi còn rất không cam lòng quay đầu lại ngắm nhìn túi thêu trong tay Tần Mệnh, trái tim như rỉ máu!

"Sau đó nhớ đến thường xuyên, nhưng đừng quên mang lễ vật." Tần Mệnh xua tay tiễn khách.

"Đừng hung hăng! Ngươi rồi sẽ hối hận!"

"Ha ha, ngu đần này tặng không Linh Châu thảo cho ta." Tần Mệnh cười ha ha ngồi vào ghế đá nghiên cứu Linh Châu thảo. Còn cái gì "Ngươi chờ ta", "Ta muốn phế bỏ ngươi", "Có phục hay không" …, tám năm qua hắn đã sớm nghe chán.

"Tần Mệnh, ta nghe được rồi!" Triệu Liệt thiếu chút nữa lại xông ngược về.

"Ta chính là nói cho ngươi nghe."

Triệu Liệt vừa muốn phát điên thì bị mấy đệ tử bên cạnh mau chóng đè lại, lôi kéo rời đi. Tên biến thái này vậy mà là tầng ba Linh Vũ, không trêu chọc nổi, mau mau rút.

"Tần công tử, ngươi tầng ba Linh Vũ?" Thải Y không thể tin được. Hai tháng trước Tần Mệnh vẫn chưa thể lộ ra linh lực ở ngoài, làm sao đột nhiên lại đạt tới tầng ba? Tuy nói Tần Mệnh trong mấy tháng này xuất quỷ nhập thần, có chút quái lạ, nhưng cũng không đến nỗi tăng nhanh như vậy.

"Năm ngày trước đột phá tầng ba."

"Làm sao ngươi làm được?"

"Mơ mơ hồ hồ liền đột phá."

"Ta mới không tin đây." Thải Y nhìn Tần Mệnh là lạ, trong lòng rất cảm khái. Những người kia chèn ép hắn tám năm, cuối cùng vẫn bị hắn lật người. Hắn không được người ngoài trợ giúp, không có trưởng lão chỉ đạo, hoàn toàn dựa vào tìm tòi nỗ lực của bản thân. Hắn có thể hoàn thành cảnh giới Thối Linh tiến vào Linh Vũ đã rất đáng sợ, bây giờ lại tiến vào tầng ba Linh Vũ, ngay cả nàng đều cảm thấy chuyện có chút kỳ lạ.

"Hai tháng tăng lên tầng ba, không tính khuếch đại đi, đây chỉ là ba tầng sơ kỳ của cảnh giới Linh Vũ mà thôi."

"Làm sao không khuếch đại, năm đó ta cũng dùng hai tháng mới tới ba tầng sơ kỳ của cảnh giới Linh Vũ. Nhưng đó là có trưởng lão tự mình dạy dỗ, còn có võ pháp phụ trợ."

"Đừng tự ti, dung mạo của ngươi xinh đẹp, bây nhiêu liền được rồi."

Thải Y le lưỡi."Liền ngươi biết nói."

" Dùng Linh Châu thảo như thế nào mới có thể phát huy hiệu quả lớn nhất?"

"Cứ ăn trực tiếp là được rồi. Sở Hoa trưởng lão ra tay thật là hào phóng, thế mà cho Triệu Liệt trung phẩm linh túy."

Linh túy chia làm hạ phẩm trung phẩm cùng thượng phẩm. Đệ tử bình thường theo lệ mỗi tháng được phân phát vài cây hạ phẩm linh túy, đương nhiên là thân phận nô bộc giống như Tần Mệnh sẽ không có. Trung phẩm linh túy là thứ mà chỉ những đệ tử thân truyền mới có tư cách hưởng dụng đến. Còn thượng phẩm linh túy thì Kim Linh đệ tử đều chưa chắc có vài cây.

Thanh Vân tông ở việc phân phối tài nguyên chấp hành nghiêm ngặt quy tắc dựa theo đẳng cấp của đệ tử để làm.

"Vậy ta không khách khí." Tần Mệnh thật sự chưa từng dùng qua hạ phẩm linh túy nên rất chờ mong hiệu quả của nó.

"Bây giờ ngươi ở cảnh giới Linh Vũ, càng về sau càng cần linh túy, nếu không chúng ta chuẩn bị một ít cho ngươi?"

"Không cần, ta sẽ tự nghĩ biện pháp." Trước đây Nguyệt Tình đã lén lút cho hắn rất nhiều thứ, kết quả sau khi bị phát hiện là bị phạt cùng nhau. Từ đó về về sau trừ phi là thuốc nước phổ thông và thức ăn, hắn sẽ không nhận đồ Nguyệt Tình tặng. Càng quý giá càng không thể nhận, hắn không muốn lại gây phiền toái cho Nguyệt Tình.

"Hiện tại tỷ tỷ Triệu Mỹ của Triệu Liệt đã là tầng sáu Linh Vũ, ngươi chú ý một chút, có thể trốn liền trốn. Ta về trước đây, nhớ ăn bánh ngọt lúc còn nóng." Thải Y nói lời từ biệt với Tần Mệnh thuận tiện cũng chào lão nhân.

Lão nhân cũng ăn xongrồi, lại yên lặng trở lại ngồi bên cạnh ngôi mộ.

Tần Mệnh đem chút bánh ngọt còn lại đặt lên bàn đá cho lão nhân. Hắn ngồi xếp bằng trên ghế đá lần thứ hai, ăn vào Linh Châu thảo rồi bắt đầu luyện hóa linh lực tinh khiết bên trong.

Không có võ pháp? Thực ra hắn có, là học trộm, chỉ là không ai biết.

Không có ai chỉ đạo? Hắn có thiên phú, biết tự tìm tòi, dám tự thử nghiệm.

Không thể vào Diễn võ trường mài dũa? Hắn khiêu chiến người có thể khiêu chiến khắp cả Thanh Vân tông.

Hắn có cái gì? Thiên phú cùng nghị lực!

Chính là dựa vào nghị lực cùng với học trộm và tự tìm hiểu, Tần Mệnh vẫn chính mình hoàn thành cảnh giới Thối Linh, bước vào cảnh giới Linh Vũ.

Thế nhưng chính Tần Mệnh cũng cảm giác được thực lực mình sau khi tiến vào cảnh giới Linh Vũ tăng lên quá nhanh, dường như dễ dàng hơn so với những người khác. Hai tháng, tầng ba? Tăng lên có chút khoa trương. Tần Mệnh nghĩ tới nghĩ lui rồi nghĩ tới Sinh Sinh Quyết. Nghiên cứu dài tới ba năm, hai năm mới thấu hiểu. Tuy rằng làm mất rất nhiều thời gian và tinh lực của hắn, nhưng chỗ tốt đạt được là vô cùng lớn, sinh mệnh khí đến từ trong thiên địa tựa hồ đang cải tạo hắn, để thể chất của hắn ở thời khắc quan trọng nhất của thời kỳ thiếu niên tiến hành lột xác càng vi diệu hơn.

Đây là suy đoán của chính Tần Mệnh, cũng đã từng hỏi lão nhân nhưng lão nhân chỉ im lặng.

Linh lực bên trong Linh Châu thảo đúng là cuồn cuộn, ít nhất có thể so với hơn trăm hạ phẩm linh túy. Tần Mệnh luyện hóa đến tận đêm khuya, mới đem toàn bộ chúng nó biến thành linh khí trong cơ thể mình. Dược hiệu đặc biệt bên trong Linh Châu thảo cũng đang tẩm bổ thân thể bị thương của Tần Mệnh, trợ giúp chúng nó khép lại.

Tần Mệnh mới đột phá đến tầng ba Linh Vũ năm ngày trước, một cây Linh Châu thảo càng để hắn vững chắc cảnh giới này. Hắn rõ ràng có thể cảm nhận được linh lực trong cơ thể dồi dào rất nhiều.

Linh thảo quả nhiên là thứ tốt, lúc nào có thể lại được thêm một cây?

Trưởng lão Sở Hoa chắc là muốn dùng cây Linh Châu thảo này giúp Triệu Liệt ổn định cảnh giới, đồng thời để hắn ở Vũ Tông các đột phá đến tầng bốn. Như vậy chính nàng có mặt mũi, cũng có thể tránh cho người khác nói nàng lấy chuyện công làm việc tư, chọn cái truyền nhân vô dụng.

Đáng tiếc lại tiện nghi cho Tần Mệnh.

Tần Mệnh uốn éo thân thể đã muốn cứng ngắc, trăng sao giữa trời sáng rực như nước. Xa xa có thể nghe được bên trong Thanh Vân tông còn có người đang luyện võ, thế nhưng nhà kho này lại rất yên tĩnh.

Lão nhân vẫn yên lặng ngồi bên ngôi mộ như cũ. Ngôi mộ có bia nhưng trên bia mộ lại không có chữ.

"Lão gia tử, đến trong buồng ngủ đi, đừng để bị cảm lạnh."

Mi mắt lão nhân giật giật, dường như từ trong suy nghĩ trở lại hiện thực, hắn nhíu mày nhìn Tần Mệnh một chút. Đêm nay, trong ánh mắt của hắn giống như có thêm vài phần đặc biệt, ít nhất không còn trống rỗng vô hồn như trước.

"Nếu không ta lấy cái thảm bông đến cho ngươi?"

Tần Mệnh đang muốn rời khỏi, một đạo âm thanh hờ hững có chút khàn khàn như từ thăm thẳm bay tới: "Âm dương liền khiếu, tinh hồn xuyên vị, miễn cưỡng dịch khí."

"Cái gì?" Tần Mệnh quay đầu lại.

Lão nhân quay lưng với hắn, yên lặng nói nhỏ: "Sinh khí nhập thể, xoay quanh chuyển lên, như sừng dê mà lên..."

"Sinh Sinh Quyết?" Trong lòng Tần Mệnh chấn động, lẽ nào là một phần khác của Sinh Sinh Quyết.

"Mang chín trong một, tả ba hữu bảy, hai bốn là vai, sáu tám là chân, năm nằm trong đó. Dương ở bốn chính, âm quy bốn ngung, năm ở giữa, điều đình âm dương. Trên ứng Bắc đẩu, dưới ngự bát phương."

"Giảm và tăng biến hóa, ở tận trong đó."

Sinh Sinh Quyết? Đoạn thứ hai của Sinh Sinh Quyết! Tần Mệnh cảm thấy vui mừng kinh ngạc, quá đột nhiên, quá hưng phấn. Năm năm trôi qua, rốt cuộc cũng có đoạn thứ hai của Sinh Sinh Quyết. Hắn đối với lão nhân cúi đầu thật sâu để cảm tạ, lập tức ngồi trở lại ghế đá, đọc thầm nhiều lần nhớ kỹ ở trong đầu.

Đoạn này lẽ nào liên quan với phương thức vận khí ở bên trong cơ thể?

Trước đây tu luyện đoạn Sinh Sinh Quyết thứ nhất chỉ là dạy hắn làm sao hấp thu sinh khí trong thiên địa, làm sao ngấm vào trong thân thể, ngoài ra không có giới thiệu gì khác. Tần Mệnh còn xoắn xuýt sinh mệnh khí có thể hay không vận chuyển ở trong kinh mạch giống như linh khí đây, hiện tại có thể xem là có phương pháp.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.