TruyenHayNhat.net

Lục Gia Cưng Chiều Bảo Bối

Thể loại: Ngôn Tình, Linh Dị, Trọng Sinh, Sủng,

Số chương: 153

Tác giả: Nguyệt Không Đồng

Giới thiệu:
Thể loại: Hiện đại, Trùng sinh, Linh dị, Sủng, Đại thúc và Loli, HE
Editor: Xiaoxi Gua, Súp Lơ, Purple, Mèo
Beta: Xiaoxi Gua
Bìa: Blue, Mie @Lumière  
Số chương: 169 chương + 2 ngoại truyện

Văn Án:

Lâm Mộc Ân đời trước gặp đủ thứ loại cặn bã, lại bắt được cơ hội trọng sinh quay về năm mười tám tuổi.

Đời này cô vẫn sợ hãi vị thủ trưởng Lục Phong Miên lúc nào cũng xụ mặt kia, nhưng cô càng sợ ma hơn TT....TT

Huhu, ai có thể nói cho cô biết, bàn tay vàng của người trọng sinh đâu??? Tại sao lại cho cô cái khả năng nhìn thấy ma chết bầm này????

Thế là, người ở Đế đô đều biết thủ trưởng Lục có một cô vợ nuôi từ bé, vô cùng bám người, ngay cả đi vệ sinh cũng phải đi cùng.

“Ân Ân, em đang khiêu chiến giới hạn chịu đựng của anh sao?” Lục Phong Miên ấn cô lên góc tường nhà vệ sinh nam, yết hầu khẽ động.

Mộc Ân khóc thút thít chỉ ma nữ bị mất nửa đầu ở phía sau: “Em không đi theo anh mới là khiêu chiến sức chịu đựng của em đó!”

Lục Phong Miên quay đầu nhìn tấm poster nóng bỏng, mờ ám trên tường: “Ngoan, quay về anh sẽ cho em.”

“...” Lâm Mộc Ân.

Kiếp trước, Mộc Ân yêu lầm người, hận lầm người, tin lầm người nên phải trả giá cả một đời.

Sau khi trùng sinh, cô được “tặng” kèm thêm một dị năng vô dụng, chính là có thể nhìn thấy ma quỷ. Dị năng này chẳng những không giúp cô vả được mặt bọn cặn bã, mà chỉ biết run rẩy nhào vào lòng Lục Phong Miên như chú cún nhỏ trung thành.

Đến khi Lục Phong Miên không chỉ giúp Mộc Ân dọn sạch sẽ đám bạch liên hoa, em gái trà xanh*, tên đàn ông cặn bã, mà còn đối với cô muốn gì được nấy, cưng chiều đến tận trời, Mộc Ân mới bừng tỉnh, thì ra thủ trưởng Lục là người như vậy (OvO)

(*Em gái trà xanh là tiếng lóng của cộng đồng mạng Trung Quốc, ám chỉ những cô gái luôn tỏ vẻ trong sáng, ngây thơ nhưng thật ra rất thủ đoạn và đầy toan tính).

Lưu ý: Vì là truyện LINH DỊ, cho nên chống chỉ định với những bạn sợ ma, yếu tim, yếu bóng vía nhé.

Chương 1: Bại lộ

TRUYỆN HAY NHẤT
Chương tiếp

“Kết hôn với Mộc Ân chỉ là bất đắc dĩ. Hạ Hạ! Nếu như em bằng lòng gả cho anh, cho dù cả đời không có con, anh cũng sẽ không lấy người khác!”

Lâm Mộc Ân ôm một chồng văn kiện, vừa đi tới ngoài cửa văn phòng tổng giám đốc, nghe được bên trong truyền ra một câu như vậy.

Thanh âm quen thuộc, giọng điệu cực kỳ trịnh trọng mà từ trước tới nay chưa bao giờ thể hiện trước mặt cô, dường như hận không thể giơ tay lên trời thề thốt bảo đảm.

Người đàn ông này, là vị hôn phu ba ngày sau sẽ cử hành hôn lễ với cô.

Trước hôn lễ lòng của Giang Minh Tu đã không ở đây, thậm chí ngay cả lễ phục cũng không đi thử với cô.

Cô phải bớt chút thời gian trong lúc bận rộn đi đặt, tiệc cưới cũng được đơn giản hóa đi, chỉ mời mấy người thân nhà họ Giang, và bạn bè, người thân của cô bên này ăn một bữa cơm đơn giản.

Người thân của cô chỉ còn một mình chị gái Lâm Hạ.

Mà người chị này, bây giờ cũng đang ở trong phòng làm việc.

Cửa chỉ đóng một nửa, Mộc Ân đứng ở bên ngoài đã có thể thấy rõ động tác của hai người bên trong.

Đối mặt với nụ cười yếu ớt bình thản của Lâm Hạ, vẻ mặt Giang Minh Tu tức giận, không nhịn được liền kéo cô ta đẩy ngã trên bàn làm việc, xé váy đè lên.

“Hạ Hạ, anh yêu em như vậy, còn vì em làm nhiều chuyện, tại sao em đối với anh tàn nhẫn như vậy hả.”

Anh ta như dã thú vừa gặm cắn phần gáy Lâm Hạ, vừa chất vấn.

Lâm Hạ không phản kháng cũng không phối hợp, dường như cảm thấy chuyện thân mật như thế này cũng chẳng có gì là uất ức, cười hưởng thụ.

“Giang Minh Tu, nếu như không gả cho nhà họ Liêu thì Lâm Hạ tôi muốn loại người gì mà chẳng có? Anh thật sự cảm thấy anh xứng với tôi sao? Anh chỉ xứng cưới với con mụ xấu xí bị hủy dung Lâm Mộc Ân kia thôi!”

“Mụ xấu xí bị hủy dung.”

Đây là lần đầu tiên Mộc Ân nghe được những lời châm biếm rõ ràng như vậy từ miệng của Lâm Hạ.

Cô không thể tin được, một người chị dịu dàng, ấm áp sẽ nói ra những lời như thế này.

Sự đả kích tiếp theo, không phải việc cô bắt gặp vị hôn phu của mình lăn lộn với chị gái, mà là câu nói sau đó của anh ta mới thật sự đẩy cô vào vực thẳm.

“Cô ta xấu xí như vậy, mỗi lần gặp anh đều buồn nôn đến mức ăn cơm cũng không vô, nếu không phải vì bản đồ kho báu của Lục Phong Miên, em cho rằng anh sẽ đồng ý cưới cô ta ư? Chỉ là đồ tàn hoa bại liễu đã bị dùng qua mà thôi.”

“Ừm…” Lâm Hạ nhẹ nhàng rên rỉ một tiếng, trong mắt loé lên, “Làm sao anh biết Lục Phong Miên cho Mộc Ân xem qua bản đồ kho báu, lỡ như không có thì sao?”

“Lục Phong Miên thích cô ta như vậy, nhất định là cô ta từng xem qua.”

Giang Minh Tu cúi người, nhẹ nhàng hôn lấy khóe môi của Lâm Hạ.

“Hạ Hạ, chờ anh tìm thấy núi ngọc đó, sẽ giúp em giết chết Lâm Mộc Ân, có được không?”

“Được…” Lâm Hạ nhẹ nhàng cười một tiếng, ngón tay ngọc thon dài vuốt nhẹ một bên má của anh ta: “Tôi đã muốn làm như vậy từ lâu.”

Mộc Ân cũng muốn cười nhưng hoàn toàn không cười nổi.

Đến giờ phút này cô mới ý thức được mình ngu xuẩn đến cỡ nào.

Vì Giang Minh Tu, cô đã từng tự sát ba lần để đổi lấy việc Lục Phong Miên buông tay cô, sau đó lại hủy khuôn mặt, kết quả là, chỉ đổi được hai chữ “buồn nôn”.

Cô mất đi người thân, mất đi bạn bè, mất đi tất cả, mỗi ngày đeo bám bên cạnh hai người này làm một trợ lý nho nhỏ.

Thì ra, từ trước đến nay họ chưa hề để cô vào mắt, thậm chí ở sau lưng còn hợp mưu với nhau để hại chết cô.

Trong tim chợt quặn đau, Mộc Ân che ngực, một giây sau, mới cảm giác được có người đến gần sau lưng.

Cô chưa kịp xoay người, bên hông đột nhiên mát lạnh, một con dao cắm vào sau lưng cô.

Cô không dám tin trừng to mắt, quay đầu, thấy Liêu Đông ở sau lưng mình, cười đến âm trầm.

“Lâm Mộc Ân, chỉ khi cô chết, tất cả mới có thể kết thúc.”

Anh ta nói xong, rút dao ra, tiếp đó đâm thâm một đao vào bụng của Mộc Ân.

Máu theo vết thương tuôn ra, lúc Mộc Ân quay đầu lại, nhìn thấy biểu hiện kinh ngạc của Lâm Hạ cùng Giang Minh Tu trong văn phòng.

Hiển nhiên bọn họ cũng không ngờ tới Liêu Đông đột nhiên xuất hiện.

“Họ Liêu kia, sao bây giờ mày lại giết cô ta! Lục Phong Miên sẽ đem chúng ta…” Giang Minh Tu gầm thét lao đến.

Những lời còn sót lại, Mộc Ân không nghe rõ, hoàn toàn đã mất đi ý thức.

Chương tiếp
Đi đến chương / 153
Đọc thêm truyện khác
Dạy Tôi Yêu Em

Thể loại: Ngôn Tình,

The Seductive One

Thể loại: Phương Tây, Phương Tây,

Yêu Trong Yên Lặng

Thể loại: Ngôn Tình,

Chúng Ta Có Quen Biết Nhau Sao

Thể loại: Trọng Sinh,

Ngự Lôi

Thể loại: Khoa Huyễn, Dị Giới, Xuyên Không, Trọng Sinh, Nữ Cường,

Thử Sinh Trượng Kiếm Nhậm Sơ Cuồng

Thể loại: Đam Mỹ, Cổ Đại,

Tuyệt Sắc

Thể loại: Đam Mỹ, Đam Mỹ, Ngược, Ngược,

Nấc Thang Hạnh Phúc

Thể loại: Ngôn Tình, Ngôn Tình,

Tiểu Phì Thu Chủ Luôn Muốn Ăn Ta

Thể loại: Đam Mỹ, Đam Mỹ, Cung Đấu, Điền Văn,

Nhất Phiến U Tình Nan Tận Hoại

Thể loại: Tiên hiệp, Huyền Huyễn, Đam Mỹ, Cổ Đại,

Các bạn đang đọc truyện Lục Gia Cưng Chiều Bảo Bối miễn phí trên TruyenHayNhat.net
Cảm ơn các bạn đã ủng hộ website!

Đọc truyện online, truyện hay nhất, truyện full, truyện ngôn tình trung quốc, tiểu thuyết trung quốc, truyện 18+, truyện hay full, truyện chữ, truyện tranh

Website đọc truyện hay nhất Việt Nam
TruyenHayNhat.net