TruyenHayNhat.net

Cô Vợ Bác Sĩ Của Tổng Tài Hắc Đạo

Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Nữ Cường,

Số chương: 115

Tác giả: Ruby Joy

Giới thiệu:
Thể loại: Đô thị, Ngôn Tình, Hiện đại, Nữ cường

Một người đàn ông độc thân lạnh lùng, tàn ác. Ngoài sáng, anh ta là Chủ tịch của tập đoàn Dạ thị, kinh doanh các chuỗi nhà hàng, khách sạn, trung tâm mua sắm... Trong tối, Dạ Thành Đông lại là người đứng đầu Dạ Tử Môn, danh tiếng lừng lẫy trong giới hắc đạo. Con người làm ăn trong cả giới hắc bạch như anh, trong lòng luôn coi thường phụ nữ, anh xem họ như một công cụ để đàn ông sử dụng mà thôi.

Chương 1: Cứu sống

TRUYỆN HAY NHẤT
Chương tiếp

Thành phố S một thành phố phồn hoa, lớn bậc nhất nước, buổi tối những tầng nhà cao ngút trời, cả thành phố đều tràn ngập ánh đèn rực rỡ tấp nập người đi qua kẻ đi lại, một cô gái mặc áo sơ mi trắng đơn giản phối với quần tây màu đen chân mang giày cao gót màu đen tóc buộc cao lộ rõ gương mặt trắng trẻo, mịn màng đôi mắt to tròn, trong trẻo, cái mũi cao thanh tú, đôi môi đỏ mộng, ngọt ngào, vóc dáng hoàn hảo chỗ cần lồi thì lồi chỗ cần lõm thì lõm trông cô như một bước tranh tuyệt mĩ.

Cô đi ngang qua một con hẻm tối tăm, vừa đi ngang cô ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc truyền ra từ con hẻm, mũi cô rất nhạy có thể ngửi ra bất cứ mùi nào, từ rất xa cô đã có thể ngửi được. Cô bước vào trong con hẻm âm u ấy, mùi máu càng nồng hơn, thấp thoáng cô nhìn thấy bóng người đang nằm dưới đất, cô tiến lại gần hơn nữa nhìn thấy người đang nằm dưới đất kia là một người đàn ông toàn thân máu me, gương mặt anh ta ngũ quan tinh xảo, nước da trắng ngần đôi mày lưỡi kiếm, hàng mi dài, cong vút có thể nói vẻ đẹp của anh chính là bức tranh tuyệt tác của thần thánh. Cô ngồi xổm xuống lay nhẹ người anh ta, anh ta có chút phản ứng mắt hé mở trong mờ ảo anh nhìn thấy một cô gái vô cùng xinh đẹp động lòng người, môi mấp máy gì đó rồi rơi vào hôn mê.

"Nè! Anh kia! Anh kia." Cô chăm chú quan sát người anh thấy anh có rất nhiều vết thương toàn là bị bắn, cô quan sát kỹ những chỗ đạn bắn.

Cô xốc người anh dậy, vì bệnh viện rất gần nên cô cõng anh đi nhanh đến bệnh viện, cô còn có một điểm rất khác với những người phụ nữ bình thường khác là cô rất khỏe cô ăn rất nhiều một bàn ăn ba người cô có thể ăn hết đó là một chuyện vô cùng bình thường đối với cô.

Bệnh viện Ái Tâm, mấy y tá thấy cô đang cõng anh liền đi đến giúp, cô cau mày nói với y tá:"Mấy cô mau lấy băng ca đến đây mau."

Y tá lập tức lấy băng ca đến để anh nằm xuống, gấp gáp nói:"Mau đẩy anh ta vào phòng cấp cứu anh ta bị trúng đạn."

Mấy y tá nhanh chóng đẩy anh vào phòng cấp cứu, cô thay đồ phẫu thuật rồi bước nhanh vào phòng. Suốt mấy tiếng trôi qua, cô cẩn thận, tỉ mỉ lấy từng viên đạn trên người anh, anh bị trúng tổng cộng bốn viên đạn.

Anh được đẩy vào chăm sóc đặc biệt, cô quay về phòng làm việc của mình ngã người ra ghế nghỉ, tiếng chuông điện thoại reo lên trong túi áo cô lấy ra chiếc điện thoại đang reo, là của anh ta, Hạo Phú? Cô bấm nút nghe, chưa kịp nói gì thì bên kia một giọng đàn ông lo lắng, khẩn trương vang lên:"Lão đại! Anh không sao chứ? Hiện tại anh đang ở đâu để chúng tôi đến đón."

Lão đại? Anh ta là người của hắc đạo sao? Cô giọng nói nhẹ nhàng cất lên:

"Lão đại của các anh đang ở bệnh viện, anh ta bị trúng đạn."

Hạo Phú cau mày, giọng phụ nữ? Anh không quan tâm hiện tại quan trọng nhất vẫn là lão đại, anh lạnh lùng hỏi:"Bệnh viện nào?"

Hạ Tử Quyên lạnh nhạt nói ngắn gọn rồi cúp máy:"Bệnh viện Ái Tâm."

Hạo Phú nhanh chóng cùng những người khác lái xe đến bệnh viện, Hạ Tử Quyên mệt mỏi đi về nhà, căn nhà nhỏ nhưng đầy đủ tiện nghi, thoải mái bên trong ngôi nhà vô cùng sạch sẽ cô đi thẳng vào phòng lấy đồ thay rồi nằm dài lên giường ngủ.

Tại bệnh viện, tất cả bác sĩ, y tá những người trong bệnh viện một phen náo loạn vì sự xuất hiện của rất nhiều người mặc đồ đen, đeo kính râm, gương mặt dữ tợn. Một chàng trai gương mặt thư sinh, nho nhã nhưng ánh mắt hoàn toàn sắc lạnh anh là Hạo Dương, anh trừng mắt hỏi y tá:

" Người mới vừa trúng đạn được đưa vào đây hiện tại đang ở đâu?"

Cô y tá hoảng sợ, lắp bắp nói:"Ở...Ở phòng chăm sóc đặc biệt phòng 401, ở lầu ba."

Tất cả bọn họ nhanh chóng đi đến, mở cửa phòng nhìn thấy anh gương mặt xanh xao, nằm trên giường bệnh, cô y tá nhìn thấy bọn họ có chút hoảng sợ liền hỏi:"Các anh là người nhà của bệnh nhân này sao?"

Hạo Dương gật đầu, cô y tá đưa Hạo Dương chiếc điện thoại, cố rặng ra một nụ cười, che lấp hoảng sợ:"Đây là điện thoại của bệnh nhân."

Hạo Dương cầm lấy điện thoại, cô y tá vội bước nhanh ra ngoài cô không thể ở trong đó thêm được nữa, quá đáng sợ đi.

Sáng hôm sau, Dạ Thành Đông toàn thân đau nhức, khẽ cau mày tỉnh dậy, anh đưa mắt nhìn xung quanh anh nhớ lại cô gái tối qua, Hạo Phú thấy anh đã tỉnh gương mặt lộ rõ vẻ vui mừng:"Lão đại! Anh đã tỉnh?"

Hạo Dương liền đi gọi bác sĩ, bác sĩ nhanh chóng xuất hiện kiểm tra cho anh, thấy anh đã không còn gì bất thường, cười nhẹ nói:"Đã không còn gì nguy hiểm có thể chuyển sang phòng bệnh thường được rồi."

Vị bác sĩ ấy nhìn anh dường như là đang quan sát:"Cậu trai trẻ! Cậu rất may mắn đó."

Dạ Thành Đông cau mày khó hiểu, giọng nói lạnh tanh:"May mắn? Ông nói vậy là sao?"

Vị bác sĩ kia thành thật nói với anh:"Cậu trúng tận bốn viên đạn toàn ngay chỗ hiểm, nói thật ngay cả tôi và những bác sĩ khác cho dù có cố gắng hết sức thì cũng khó có thể giữ được tính mạng của cậu nhưng cậu rất may mắn khi gặp bác sĩ Hạ. Chắc cậu không biết cô ấy là một cô gái tuy còn rất trẻ nhưng lại tài giỏi hơn người, chúng tôi vẫn còn thua xa cô ấy, bác sĩ Hạ là một bác sĩ rất kì quái không giống với những bác sĩ khác cô ấy thích chữa bệnh cho ai thì chữa, nhưng một khi được cô ấy chữa thì Diêm vương cũng không dám bắt, những người mắc bệnh nặng, nguy hiểm đều đến tìm cô ấy cầu cứu đưa rất nhiều tiền cho cô ấy nhưng cô ấy lại không hề để ý lạnh lùng quay người đi, trừ khi cô ấy có hứng thú còn nếu không cho dù trời có sập cô ấy cũng không cứu, cho nên mới nói cậu rất may mắn, bây giờ cả bệnh viện đều biết đến cậu."

Dạ Thành Đông càng tò mò, hứng thú với vị bác sĩ Hạ này:"Vậy hiện tại cô ta đang ở đâu?"

"Anh đang tìm tôi?" Hạ Tử Quyên bước vào phòng dựa lưng vào tường khoanh tay nhìn anh.

Vị bác sĩ ấy mỉm cười nhìn Hạ Tử Quyên:"Bác sĩ Hạ đến rồi tôi không còn nhiệm vụ nữa."

Nói xong, bác sĩ kia đi ra ngoài Dạ Thành Đông dùng ánh mắt sắc bén quan sát cô, trong mắt hiện lên tia hứng thú:"Tại sao cô lại cứu tôi? Nghe nói cô là người rất tùy hứng muốn chữa cho ai thì chữa vậy tại sao cô lại chữa cho tôi?"

Hạ Tử Quyên lấy từ trong túi áo ra một viên đạn, nhếch nhẹ môi:" Vì tôi hứng thú với viên đạn anh trúng, nhìn sơ qua viên đạn này có kết cấu rất lạ, theo tôi thấy người bị trúng loại đạn này sẽ phải chịu đau đớn hơn khi trúng những viên đạn bình thường."

Dạ Thành Đông nheo mắt nhìn cô:"Cô vì hứng thú với viên đạn nên mới cứu tôi?"

Hạ Tử Quyên bình thản, lưng vẫn dựa vào tường nói:"Đúng vậy, bây giờ anh cũng đã không sao rồi, tôi cũng đã giải đáp thắc mắc của anh rồi, hết nhiệm vụ tôi rồi tôi đi đây."

Chương tiếp
Đi đến chương / 115
Đọc thêm truyện khác
Anh Trao Cho Em Một Đời Giông Bão

Thể loại: Ngôn Tình, Ngược, Khác,

Vợ, Em Thật Dễ Thương

Thể loại: Ngôn Tình, Huyền Huyễn,

Chút Chuyện Của Thặng Nữ

Thể loại: Bách Hợp,

Chỉ Được Phép Yêu Anh

Thể loại: Truyện Teen,

Yêu Anh Từ Trang Giấy

Thể loại: Ngôn Tình, Ngôn Tình,

Nuôi Dưỡng Kế Hoạch Trở Thành Quân Tẩu

Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Hài Hước,

Con Sâu Tình Yêu Của Con Mèo Trừu Tượng

Thể loại: Ngôn Tình,

Điệp Mộng Hồng Hoa

Thể loại: Tiên Hiệp, Huyền Huyễn,

Bảo Vệ Tân Hôn 5 Năm

Thể loại: Ngôn Tình,

Thiên Hạ Đệ Nhị

Thể loại: Ngôn Tình, Võng Du,

Các bạn đang đọc truyện Cô Vợ Bác Sĩ Của Tổng Tài Hắc Đạo miễn phí trên TruyenHayNhat.net
Cảm ơn các bạn đã ủng hộ website!

Đọc truyện online, truyện hay nhất, truyện full, truyện ngôn tình trung quốc, tiểu thuyết trung quốc, truyện 18+, truyện hay full, truyện chữ, truyện tranh

Website đọc truyện hay nhất Việt Nam
TruyenHayNhat.net