TruyenHayNhat.net

Anh Nghe Gió Nam Thổi (Em Nghe Gió Nam Thổi)

Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Sắc, Sủng,

Số chương: 87

Tác giả: Trà Trà Hảo Manh

Giới thiệu:
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, HE, romance, thịt thịt văn, ngọt sủng, đô thị, cưới trước yêu sau.
Convert: Vespertine & Vivi3010 (WikiDich)

Team edit: trinhtranngoc, Từ chương 41 có sự góp sức của bạn kid1412hĐổi gió cho độc giả cũng bởi câu chuyện này xoay quanh chuyện tình yêu của một đại phú bà cùng chàng trai của mình.

Có thể trong suy nghĩ của nhiều người thì có lẽ "hàng" to xài rất tốt, cũng chính vì thế mà  Mục Phách đã trở thành lão công của Văn Gia Ngộ đại phú bà.

Mĩ nữ xinh đẹp có rất nhiều tiền x Nam nhân nhỏ đáng thương.

****

Văn Gia Ngộ thực sự rất đẹp.

Cô mặc một chiếc váy dài màu lam nhạt, bên trên điểm xuyết những cánh hoa nhung trắng muốt, bước chân nhộn nhạo giữa đường phố ngập ánh đèn.

Nơi đầu phố là một cửa hàng thức ăn mở đã mười năm, khách quen rất nhiều. Ở đây nổi tiếng nhất chính là món nem cà chua thịt bò. Mùa thơm ngào ngạt, ngọt ngọt chua chua, bỏ vào miệng là tan ngay lập tức.

Văn Gia Ngộ thực sự ăn rất ngon miệng.

Ăn xong món mỳ ở cửa hàng này, cô liền đi vào phố ẩm thực. Trên đường đi tùy tiện mua vài ly nước ép dưa hấu, mùi vị tất cả đều giống nhau, cô uống được hai ba ngụm thì cũng chẳng muốn uống nữa. Bạch tuộc viên cũng không tồi, cô ăn được vài cái. Hải sản lúc đầu hương vị có hơi kỳ quái một chút, nhưng càng ăn thì lại càng ngon...

Đi dạo phố tốt nhất là không nên xỏ giày cao gót. Mới đi được nửa con phố, Văn Gia Ngộ đã giẫm đến muốn mòn gót giày.

Nhưng không sao, cách chỗ cô không xa là quán bar Nam Thủy Trấn. Cô đứng vững người, rồi sau đó cất bước, phất tay cự tuyệt nhân viên tiếp khách nhiệt tình, một mình bước vào trong.

Như là đi vào miệng thú dữ vậy.

(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~

Chỗ này bà tác giả lảm nhảm là bả chỉnh đi chỉnh lại cái mở đầu này nhiều quá, sau lại lấy phiên bản đầu tiên đăng hay sao á... rồi bả lại nói cái gì mà heo heo cũng có tiểu ngũ mười gì gì đó...

ờ rồi bả bảo cái đống nhạt toẹt phía trên là khúc dạo đầu...

lời muốn nói của mạt mạt: thật ra mọi người đừng vì cái đống nhạt vl phía trên mà ghẻ lạnh nha, bởi ngay chương đầu tiên mà đã có H rồi này. bà tác giả này viết thực sự rất được, H nặng nhưng lại vô cùng có nội dung, trong lúc chờ tui edit mọi người có thể tìm đọc hằng năm có ngày này của bả để đọc, thực sự đỉnh lắm lắm. bởi vì đổ bả qua quyển đó cho nên tui mới có động lực để edit bộ này. như lời giới thiệu, đây là câu chuyện về bạn nữ chính đại phú bà và bạn nam chính thương nữ chính như mạng 

Chương 1: Cứng quá (H)

TRUYỆN HAY NHẤT
Chương tiếp

So với lần trước trải qua một cách mơ hồ, lần này cảm thụ chân thực hơn rất nhiêu.

"Thả lỏng một chút."

Mục Phách mồ hôi rơi xuống trên mí mắt Gia Ngộ, cô chớp chớp mắt, có thể rõ ràng nhìn đến đáy mắt anh đầy dục vọng. Anh lúc này so với bình thường khác biệt rất lớn. Anh ngày thường rất thích cười, hơn nữa cười đến phi thường thẹn thùng, cùng cô nói nhiều hai câu lỗ tai liền đỏ lên; nhưng khi làm tình liền khác hẳn, anh mạnh mẽ giống như một người khác, đem quyền chủ đạo nắm ở trong tay. Nhưng cũng may, dù hung hăng như thế nào cũng vẫn không quên xem cảm thụ của cô.

Đêm nay là đêm tân hôn của bọn họ.

"Anh dùng sức một chút, không có việc gì." Gia Ngộ cười tươi sáng, "Em thích anh mạnh mẽ mà thao em."

Mặc dù đã biết cô là người thẳng tính không cố kỵ nhưng khi nghe cô nói như vậy, Mục Phách vẫn là ngẩn ra một chút. Anh rũ mắt cười, mang theo chút thẹn thùng, nói: "Hảo."

Sau đó liền cắm đến càng sâu.

"Ân a..." Gia Ngộ kêu ra tiếng, mồ hôi chảy ròng ròng, toàn thân lộ ra một màu hồng nhợt nhạt, cô nhấc chân khóa lại eo của Mục Phách, bắt lấy tay anh đi xoa vú của mình, "Nơi này."

Múc Phách nhéo một cái, trơn trượt đầy đặn, giống như bơ sữa. Trên mặt bơ có dâu tây, tiếp theo liền bị anh ăn vào trong miệng, dùng hàm răng nhẹ nhàng cắn, dùng đầu lưỡi nặng nề mà liếm, đem Gia Ngộ kích thích đến bắp đùi run rẩy, d*m thủy tiết ra càng ngày càng nhiều, bao phủ côn th*t làm cho hạ thân hai người một mảnh lầy lội hòa lẫn với mồ hôi, cùng với tiếng côn th*t va chạm phát ra tiếng vang bạch bạch.

Gia Ngộ thực thoải mái, giống như cơ thể đang ở trên biển, cô ôm đầu Mục Phách, gắt gao quấn lấy anh. "A...Thật thoải mái."

"Đi xuống sờ sờ." Mục Phách nói với cô.

côn th*t nhiều lần cắm sâu đến tận đỉnh, làm cho vách động mẫn cảm căng ra, Gia Ngộ bị thao đến mơ mơ màng màng, tay cô đi xuống sờ đến cơ bụng, sau đó chậm rãi di chuyển, khớp xương cọ đến trứng dái ở bên ngoài nhục huyệt, cô trở tay xoa nhẹ, cảm nhận rõ ràng côn th*t trong cơ thể lại lớn thêm hai phần.

"Cứng quá."

"Bằng không làm sao có thể làm em thoải mái đươc?"

Mục Phách ngồi quỳ dựng lên, bẻ hai đùi của Gia Ngộ, kéo phần eo của cô lơ lửng trên không. Chỗ hai người kết hợp hiện rõ ở đáy mắt, anh nhìn đến yết hầu căng lên, dùng sức đẩy về phía trước, trực tiếp đem quy đầu cắm vào nơi sâu nhất.

"A!"

Gia Ngộ sướng đến mức tay cào lung tung, không kiểm soát được lực đạo, để lại ở đầu vai Mục Phách năm đạo vết móng tay đỏ chót, cô ngăn không được mà co rút, hoa huy*t bởi vì cao trào mà kẹp càng thêm chặt, "Rút ra đi, muốn, muốn đi tiểu..."

Mục Phách cúi người gần sát lỗ tai cô, trong bóng đêm ánh mắt như lang như hổ: "Vậy tiểu ra đi."

...

Khi Gia Ngộ tỉnh, người nằm giữa giường lớn, Mục Phách không biết đã rời giường từ bao giờ.

Quần áo đã được đổi, trên người nhẹ nhàng sảng khoái, chính là giữa hai chân bủn rủn, một chút sức lực cũng không có, nhưng không đến mức đau đớn, Mục Phách đem lực đạo kiểm soát rất khá. Cô xuống giường kéo ra màn cửa, hướng về phía ánh mặt trời duỗi người, áo ngủ kéo lên, lộ ra vùng bụng bằng phẳng, bụng thình lình kêu ra tiếng, cô có chút đói bụng.

Tình ái làm cho cô tối hôm qua không rảnh ăn bữa khuya.

Mở của phòng, mùi đồ ăn từ phòng bếp truyền ra, Gia Ngộ theo mùi hương đì đến thấy bóng dáng Mục Phách đang bận rộn.

Nghe được tiếng, động tác trên tay Mục Phách vẫn không dừng, anh quay đầu lại, cười đến như tắm mình trong gió xuân: "Em tỉnh rồi sao? Anh nấu cháo cùng với trứng gà, lại rán thêm hai chiếc bánh quẩy là xong rồi."

Gia Ngộ đi vào, "Anh còn biết làm bánh quẩy sao?"

Mục Phách vội vàng ngăn cô bước tới gần. "Dầu rất nóng, đừng lại đây."

Gia Ngộ ngoan ngoãn dừng lại, sợ đứng mỏi, liền kéo ghế bên cạnh ngồi xuống, giữ một khoảng cách mà xem anh rán bánh quẩy.

Dần dần, tầm mắt của cô liền từ trong chảo chuyển qua mặt Mục Phách. Anh rất cao, da cũng rất trắng, đôi mắt thâm thúy, mũi cao thẳng, không cười là một vẻ mặt, cười lên lại là một vẻ mặt khác, nhưng cả hai đều là cảnh đẹp ý vui.

Ánh mắt nghiêm túc của cô làm anh không thể bỏ qua, Mục Phách hơi đổi sắc mặt đi rửa tay, hỏi: "Em đang nhìn gì vậy?"

Gia Ngộ chống cằm, thoải mái hào phóng mà trả lời: "Ngắm anh."

Mục Phách đỏ mặt. Anh lau khô nước trên tay, đem bánh quẩy đặt lên bàn, ra vẻ trấn định nói: "Bánh quẩy xong rồi."

Gia Ngộ không thấy được anh đang ngượng ngùng, toàn bộ lực chú ý đều bị bánh quẩy hấp dẫn, "Để em nếm thử."

"Em đi ra bên ngoài ngồi đi. Anh mang ra cho, bây giờ bánh quẩy vẫn còn nóng."

"Vâng."

Mục Phách làm bánh quẩy ăn rất ngon, Gia Ngộ ăn 2 cái còn không thấy chán, cô duỗi tay muốn lấy cái thứ ba lại bị ngăn lại, Mục Phách nói: " Ăn nhiều không tốt, ăn chút cháo đi."

Gia Ngộ bĩu môi, thỏa hiệp mà ăn cháo, một ngụm xuống bụng, trước mắt sáng ngời, cô giơ ngón tay cái lên khen: "Mục Phách, anh làm đồ ăn thật ngon!"

Mục Phách khiêm tốn: "Kỳ thật cũng không phải là quá ngon." Là cô quá nể tình.

Gia Ngộ ăn no đến bảy phần sẽ ngừng, thấy Mục Phách thu thập chén đĩa, cô gọi anh lại: "Sẽ có người tới dọn dẹp."

"Không liên quan."

"Em trả tiền rồi."

Mục Phách không biết nghĩ đến cái gì, anh hơi cười: "Anh trước mang đồ đạc linh tinh vào, phòng ở đây cũng lộn xộn cần thu dọn."

Gia Ngộ không nói thêm gì nữa.

Chờ Mục Phách từ phòng bếp đi ra, Gia Ngộ đã thay quần áo.

"Em muốn đi ra ngoài một chuyến."

Mục Phách không hỏi cô đi đâu, chỉ nói đã biết: "Đi đường cẩn thận."

Trước đây hai người đã thỏa thuận, sau khi kết hôn không can thiệp vào chuyện của nhau.

Chương tiếp
Đi đến chương / 87
Đọc thêm truyện khác
Anh Trao Cho Em Một Đời Giông Bão

Thể loại: Ngôn Tình, Ngược, Khác,

Vợ, Em Thật Dễ Thương

Thể loại: Ngôn Tình, Huyền Huyễn,

Chút Chuyện Của Thặng Nữ

Thể loại: Bách Hợp,

Chỉ Được Phép Yêu Anh

Thể loại: Truyện Teen,

Yêu Anh Từ Trang Giấy

Thể loại: Ngôn Tình, Ngôn Tình,

Nuôi Dưỡng Kế Hoạch Trở Thành Quân Tẩu

Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Hài Hước,

Con Sâu Tình Yêu Của Con Mèo Trừu Tượng

Thể loại: Ngôn Tình,

Điệp Mộng Hồng Hoa

Thể loại: Tiên Hiệp, Huyền Huyễn,

Bảo Vệ Tân Hôn 5 Năm

Thể loại: Ngôn Tình,

Thiên Hạ Đệ Nhị

Thể loại: Ngôn Tình, Võng Du,

Các bạn đang đọc truyện Anh Nghe Gió Nam Thổi (Em Nghe Gió Nam Thổi) miễn phí trên TruyenHayNhat.net
Cảm ơn các bạn đã ủng hộ website!

Đọc truyện online, truyện hay nhất, truyện full, truyện ngôn tình trung quốc, tiểu thuyết trung quốc, truyện 18+, truyện hay full, truyện chữ, truyện tranh

Website đọc truyện hay nhất Việt Nam
TruyenHayNhat.net