TruyenHayNhat.net

Ai Là Của Ai

Thể loại: Ngôn Tình,

Số chương: 50

Tác giả: Thuần Vu Lưu Lạc

Giới thiệu:
Ai Là Của Ai, câu hỏi này tưởng chừng rất dễ trả lời nhưng thực ra đó là những câu trả lời không thể nào chính xác được. 

Câu chuyện tình yêu giữa họ cũng vậy, đều là những tài năng ưu tú trong những lĩnh vực riêng của mình nhưng người thì nổi như cồn, ai cũng biết đến, còn người thì không ai biết đến.

Lần đầu tiên họ gặp nhau là tại thư viện của trường, hiểu lầm nhau nhưng sau mọi hiểu lầm họ nhận ra một điều, tình yêu của mình chính là đối phương, không ai có thể thay thể được. Và với một cô gái ngu ngơ khờ khạo trong tình yêu như cô thì đây chính là một món quà đặc biệt mà ông trời ban tặng.

Chương 1: Tính tình thay đổi hay là bắt cá hai tay

TRUYỆN HAY NHẤT
Chương tiếp

“Khi nào rảnh, anh muốn nói chuyện với em.”

Trở lại dưới lầu ký túc, vừa khởi động máy, Trần Triêu Huy liền thấy tin nhắn của Dương Cảnh gửi đến một giờ trước.

Dương Cảnh hiếm khi lại nghiêm túc đến như vậy, ngẫm lại cũng đã mấy ngày nay không gặp mặt anh, Trần Triêu Huy lập tức nhắn lại:

“Buổi tối em có giờ tự học, lát nữa gặp ở canteen được không ?”

Cô nói canteen, dĩ nhiên là canteen mà bọn họ thường hay lui tới.

Dương Cảnh nhanh chóng nhắn trở lại: “Được, mười phút sau gặp mặt.”

Trần Triêu Huy cũng không vội vàng tới căn tin, về ký túc xá trước một chuyến, mang theo cả sách giáo khoa và vở ghi buổi tối cần dùng.

Trong phòng chỉ còn Đông Yến đang chăm chú chiến đấu hăng hái với cái máy tính, những người khác chắc là đi ăn cơm rồi.

Thấy Trần Triêu Huy trở về, Đông Yến nhanh chóng nhìn lướt qua, động tác trên tay cũng không dừng lại, thuận miệng hỏi một câu:

“Cậu tan học rồi à?”

Trần Triêu Huy sớm đã quen với việc này, đáp lời, bỏ ba lô xuống, đem sách bên trong đặt lên giá cẩn thận đâu ra đấy, lại lấy xuống những cuốn cần dùng, sau đó theo thói quen gom những cuốn sách mọi người đặt tùy tiện trên bàn lại.

Bạn cùng lớp vẫn thường dùng bốn mùa để hình dung về bốn người trong phòng của Triêu Huy:

Xuân là Tiểu Khê —— trên bàn luôn có truyện tranh và tiểu thuyết, thanh xuân hoạt bát;

Hạ là Đông Yến —— luôn thích chơi những trò chơi trên máy tính và CD, sức sống vô hạn;

Thu là Tĩnh Tĩnh ——xinh đẹp lộng lẫy; công phu chăm sóc sắc đẹp không ai sánh bằng.

Đông là cô —— lúc nào cũng luôn tỉ mỉ, cẩn thận, ngăn nắp, nghiêm túc tự gò bó mình.

Thói quen như vậy, đã được bồi dưỡng từ nhỏ, không thể nói là thích hay không thích, người khác có thể cảm thấy cô rất cứng nhắc, nhưng Trần Triêu Huy vẫn luôn kiên trì .

“Tiểu Khê và Tĩnh Tĩnh đâu rồi?”

Đông Yến nhún nhún vai, tỏ vẻ không biết, tiếp tục đắm chìm trong trò chơi chinh chiến cướp bóc.

Trần Triêu Huy nói lời tạm biệt với cô, đóng cửa phòng rồi đi về phía canteen.

Đến căn tin, Triêu Huy tìm một chiếc bàn trống ngồi xuống. Không bao lâu Dương Cảnh cũng đến, hơi thở gấp gáp.

“Anh vội tới đây sao?” Trần Triêu Huy cười hỏi. Bản thân anh lười biếng, lại không biết xấu hổ thường xuyên cười cô là người chậm chạp. Hôm nay có chuyện gì lại làm cho anh gấp rút đến vậy?

Dương Cảnh do dự rồi nói: “Ăn cơm trước đi” Nói rồi anh định đi lấy cơm nhưng Trần Triêu Huy đã nhanh chóng giữ tay anh lại.

Vẫn là nói luôn bây giờ đi, trong lòng có nghi hoặc, cô cũng không có khẩu vị.

Dương Cảnh lại ngồi xuống đối diện với cô, một lúc lâu sau mới miễn cưỡng nói:

“Tiểu Huy, chúng ta chia tay đi.”

Chúng ta chia tay đi…

Chúng ta chia tay đi…

Chúng ta chia tay đi…

Đầu óc Trần Triêu Huy lâp tức choáng váng, âm thanh ngày trước cô cảm thấy thật ấm áp giờ phút này dây dưa bên tai, quanh quẩn không đi biến thành một vòng luẩn quẩn không chịu buông tha cho cô.

Chia tay sao… Hai người qua lại còn chưa được ba tháng mà!

“Tiểu Huy, là anh không tốt, không đủ vĩ đại, không xứng với em.”

“Không phải như thế, là em không tốt mới đúng, em quá ngu ngốc… Hy vọng anh tha thứ cho em, làm lại một lần nữa…” Bắt đầu một tình yêu say đắm

“Anh sẽ, em cũng là… Nhưng mà chuyện này không hẳn là vấn đề, dù sao cũng là em.”

Cái gì gọi là không thành vấn đề? Rốt cuộc cho đến khi Trần Triêu Huy lấy lại tinh thần, Dương Cảnh đã không còn ngồi đối diện nữa.

Ngẩn người đến khi tiếng chuông vào lớp vang lên, Trần Triêu Huy vẫn không hiểu sự tình phát sinh như thế nào lại cũng giống như khi Dương Cảnh ngỏ lời với cô cũng không nói rõ là anh thích cô ở điểm nào.

Bắt đầu bất ngờ, chấm dứt cũng thật đáng ngạc nhiên.

Cô vẫn tỉnh tỉnh mê mê, dường như không hiểu gì cả.

Miễn cưỡng mà nói đây cũng là cảm giác mối tình đầu tan vỡ.

Nếu tình yêu cũng có thể đem ra đo đếm, vậy cô có được bao nhiêu chứ?

Nếu dịu dàng quan tâm có thể liệt vào —— có lẽ là cô chưa hề làm được, lần nào gặp mặt cũng là Dương Cảnh hẹn cô, cũng nỗ lực dành cho cô đủ loại bất ngờ, còn cô thì lại hay thất hẹn với anh.

Thấu hiểu tâm tư người khác —— cô cũng không phải, mà là hoàn toàn ngược lại. Đối với chuyện tình cảm yêu đương, cô hoàn hoàn chỉ là như một đứa trẻ chập chững học những bước đầu tiên, thường xuyên làm ra những việc ngốc nghếch, anh thì lúc nào cũng tha thứ cho cô.

Nhiệt tình không có gì ngăn trở… Hài, đúng là chuyện nan giải. Nếu người yêu là lập trình phần mềm, cô cam đoan có thể dùng mười hai phần công lực để đi chinh phục… …

Tính đi tính lại, cho dù có tính như thế nào, cô cũng không đủ tư cách.

Nhớ tới bộ dáng miễn cưỡng vừa rồi của Dương Cảnh, cô đột nhiên ý thức được, cảm tình không phải cứ dần từng bước từ cùng ăn cơm rồi đến nắm tay là trọn vẹn, hóa ra anh cũng không vui vẻ gì. Đến cuối cùng, anh vẫn bao dung đem trách nhiệm nhận về mình, không muốn cô phải áy náy, có lẽ cô cũng nên nghiêm túc xin lỗi anh một tiếng?

Nói được thì làm được, Triêu Huy lập tức nhắn tin cho Dương Cảnh: “Hẳn là em nên nói lời xin lỗi, thật sự rất xin lỗi, vẫn là em làm không tốt.”

Đợi thật lâu, cũng không có tin nhắn trả lời, trong lòng Trần Triêu Huy như có tảng đá đè nặng, không thể an tâm đi học, quyết định tan học đi tìm Dương Cảnh để mọi việc kết thúc tốt đẹp. Không làm người yêu vẫn có thể làm bạn bè, dù sao trước khi quen nhau bọn họ đã từng là bạn tốt.

Nhưng ý nghĩ này bị bóp chết chỉ trong một giây khi Trần Triêu Huy nhìn thấy Dương Cảnh thân mật ôm một cô gái khác.

Cô gái kia chính là Lâm Ứng Tuyên, một trong những đồng hương cũng vào trường học năm thứ nhất với cô.

Trần Triêu Huy cúi đầu, yên lặng lướt qua bọn họ, bước chân so với bông còn nhẹ hơn. Cô trở về phòng, gội đầu tắm rửa, rửa mặt, giặt quần áo, xắp xếp mọi thứ, lên giường ngủ.

Một lúc lâu sau, có người kéo chăn của cô ra.

“Triêu Huy, ngươi làm chuyện gì thẹn với lương tâm mà không chịu khai báo với tổ chức?” Tĩnh Tĩnh đứng ở dưới nhìn chằm chằm cô, một bên còn không quên đúng giờ thoa kem dưỡng da thoa lên mặt.

“A? Không có.” Trần Triêu Huy theo trực giác lắc đầu phủ nhận.

“Hử?” Tĩnh Tĩnh hừ lạnh, Triêu Huy tự nhiên phát hiện chính mình vô cùng tinh tường chú ý tới Tĩnh Tĩnh đã dừng động tác thoa kem trong một phần ba giây, trong lòng cô đột nhiên sợ hãi.

“Tiểu Huy, ngươi cảm thấy là ngươi lợi hại, hay là Tôn Ngộ Không lợi hại?” Tĩnh Tĩnh hỏi.

“Á… Trên cơ bản, hẳn là hắn lợi hại hơn đi.”

Hầu ca người ta biết bảy mươi hai phép biến hóa, nhổ một nhúm lông có thể biến ra được thiên binh vạn mã, cô có cố gắng đến mấy cũng chỉ múa chơi ra được mấy chiêu hầu quyền, so với một cọng lông người ta cũng không nổi.

“Tôn Ngộ Không còn trốn không khỏi năm bàn tay của Như Lai Phật Tổ, Trần Triêu Huy ngươi nghĩ có thể thoát khỏi lòng bàn tay của Tô Tĩnh ta sao? Ai cho ngươi ăn gan hùm mật chó vậy hả!” Đôi mắt của Tĩnh Tĩnh hiện lên vẻ lạnh lẽo khiến cho Trần Triêu Huy lập tức run hết cả người.

Rõ ràng so với mực nước biển thì cô đang ở vị trí cao hơn Tĩnh Tĩnh, sao cô cứ có cảm giác như mình đang bị người khác nhìn xuống vậy?

Còn nữa, làm gì có mỹ nữ nào lại đi so sánh bản thân mình với Như Lai Phật Tổ… Hơn nữa, cô cũng không phải Tôn Ngộ Không mà ~ lại hơn nữa, là gan hùm mật gấu chứ không phải gan hùm mật chó.

Tuy vậy, Trần Triêu Huy chỉ thầm oán trong lòng chứ không có can đảm nói với Tĩnh Tĩnh.

Tô Tĩnh là mỹ nữ của học viện khoa học máy tính đại học A, mỹ nữ nói chuyện, trọng lượng lời nói đương nhiên sẽ nặng hơn người bình thường rất nhiều, nếu phản kháng không thành, nếu không xoay chuyển làm chủ được tình thế, ở đại học A có khả năng xảy ra sự kiện thảm án xuất khẩu đả thương người —— theo kinh nghiệm gần một năm ở chung với hoa khôi của học viện thì chuyện này rất có thể xảy ra, hơn nữa còn chắc chắn hơn cả việc mặt trời mọc ở phía Đông.

Cho nên, một người rất đơn giản như bạn học Trần Triêu Huy chỉ có thể chống đỡ với vẻ mặt khinh thường ánh mắt sắc bén của mỹ nữ bằng cách ấp a ấp úng đem chuyện buổi tối khai báo rõ ràng một chữ cũng không sót.

Thẳng thắn thì được khoan hồng, kháng cự sẽ bị nghiêm trị!

Nguyên tắc trong phòng của các cô chính là ——- thà rằng máy tính bị hack, còn hơn là đắc tội với mỹ nữ. Phải biết rằng ở đại học A có chân lý là máy tính so với sinh mệnh còn quan trọng hơn.” Kẻ sĩ có thể chết, người có thể chịu nhục, nhưng máy tính bảo bối không thể bị hack!”

Trước kia cô nghe người khác nói, cảm thấy rất buồn cười… Nhưng chỉ trong ngắn ngủi một năm, à không, một tháng, cô đã lĩnh hội được đạo lý lớn lao này.

Cho nên ở trong phòng tuy người lớn tuổi nhất là Đông Yến, nhưng người lãnh đạo quần chúng nhân dân chân chính lại chính là đại mỹ nữ Tô Tĩnh.

“Sau đó thế nào?” Tĩnh Tĩnh truy vấn

“Sau đó… Tớ trở về phòng.”

Kết quả cô nhận được ba ánh mắt khinh bỉ hung hãn bắn thẳng vào mình.

Lúc sau, Tiểu Khê hỏi: “Tiểu Huy, bây giờ cậu tính sao?”

Đông Yến lại sảng khoái: “Hay là tớ cho cậu mượn một cây loan đao, đem đôi gian phu dâm phụ kia đuổi cùng giết tận.”

Trần Triêu Huy: …

Không cần phải huyết hải thâm thù như vậy chứ? Chuyện tình cảm, không hợp thì chia tay, không thể miễn cưỡng được. Tuy rằng trong lòng có chút cảm giác khác thường, nhưng cô lại không nói rõ được là gì.

“Lại dám bắt nạt người trong phòng của chúng ta, làm sao có thể dễ dàng bỏ qua cho bọn người đồng loại với gà, gấu này như vậy được? ” Tĩnh Tĩnh nhíu đôi mày liễu.

Gà = cầm, gấu = thú, đồng loại gà và gấu === cầm thú.

… …

Triêu Huy 囧, sản phẩm nổi tiếng của mỹ nữ = mắng chửi người không dùng lời lẽ thô tục cũng vẫn làm người ta hộc máu mà bỏ mạng, cô có học cả đời cũng không được đến một phần mười công lực này.

… …

Triêu Huy vẫn yên lặng không nói gì.

“Dù sao cậu có muốn làm bạn bè gặp mặt chỉ lạnh nhạt mà hello goodbye một cái, người ta cũng không muốn đâu. Ngày mai có tiết học chung đấy, cứ chờ mà xem kịch vui đi.”

Xem ra Tĩnh Tĩnh đối với chuyện của Lâm Ứng Tuyên có vẻ rất am tường.

Lực chú ý của Tiểu Khê dời đến Tô Tĩnh: “Mẹ ơi … Mỹ nữ, cậu cố tình a.”

Tĩnh Tĩnh quăng cho Tiểu Khê một ánh mắt: “Còn phải hỏi?”, lại quay đầu nhìn Triêu Huy bằng một ánh mắt tàn nhẫn.

“Ngày mai cậu dám nhận thua thì chết với tớ”, nói xong thản nhiên bước lên giường đi ngủ, bỏ lại Triêu Huy và Tiểu Khê vẫn còn ngơ ngác.

Triêu Huy: …

Tiểu Khê: …

Đông Yến: “Hai người các ngươi còn không mau tắt đèn cho lão nương đi ngủ!”

Tuân lệnh, mẹ của ta ~~~~

Vừa nhắm mắt nằm xuống, Trần Triêu Huy bỗng nghĩ đến một vấn đề: Chuyện này là do tính tình anh thay đổi hay là anh bắt cá hai tay, quả thật là khó suy nghĩ mà.

Chương tiếp
Đi đến chương / 50
Đọc thêm truyện khác
Mang Theo Con Đi Kết Hôn

Thể loại: Đam Mỹ, Đam Mỹ, Đam Mỹ, Hài Hước, Hài Hước, Hài Hước,

Bạn Gái Cũ Ngốc Manh Ngon Miệng Của Vai Ác

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không,

Xuyên Qua Hoang Dã

Thể loại: Huyền Huyễn, Sắc, Đam Mỹ, Xuyên Không,

Có Phải Là...

Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình,

Mèo Báo Ân

Thể loại: Đô thị, Đam Mỹ,

Lâm An Dị

Thể loại: Ngôn Tình,

Cuộc Sống 12 Chòm Sao

Thể loại: Truyện Teen, Truyện Teen,

Nương Tử Tạm Khoan Dung

Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại,

Thương Lam Đỉnh

Thể loại: Xuyên Không, Võng Du,

Mãng Niên Hoa

Thể loại: Đam Mỹ,

Các bạn đang đọc truyện Ai Là Của Ai miễn phí trên TruyenHayNhat.net
Cảm ơn các bạn đã ủng hộ website!

Đọc truyện online, truyện hay nhất, truyện full, truyện ngôn tình trung quốc, tiểu thuyết trung quốc, truyện 18+, truyện hay full, truyện chữ, truyện tranh

Website đọc truyện hay nhất Việt Nam
TruyenHayNhat.net