Tống Thì Hành

Chương 532: Ánh rạng đông



Chương 532: Ánh rạng đông
Tháng 1 năm Tĩnh Khang thứ 2, cũng là mở đầu Mối nhục Tĩnh Khang trong lịch sử.

Vốn trong lịch sử, Tống Khâm Tông bị tạm giữ ở doanh trại Kim, bị Kim Thái Tông hạ chiếu phế Khâm Tông và Huy Tông làm thứ nhân.

Theo sau đó, quân Kim bức bách Huy Tông và Thái hậu nhập doanh, lại hạ lệnh hễ là hoàng tử, hoàng tôn, hậu cung phi tử cùng với toàn bộ Đế Cơ triều Tống đi tới Kim doanh. Không lâu sau đó, quân Kim vào thành, Đông Kinh mộng hoa, từ nay về sau liền không còn tồn tại, mai một trong dòng chảy lịch sử.

Tuy nhiên, nay là Tĩnh Khang năm thứ 2, người Nữ Chân đã không còn ngông cuồng được nữa.

Nếu đã không thể thuận lợi nam hạ, ngược lại còn bị quân Tống đánh cho khiếp đảm. Tây Liêu lại xuất hiện ở Mạc Bắc, làm cho thế cục Bắc Cương đột nhiên phát sinh biến hóa cực lớn. Hoàn Nhan Tông Vọng, Hoàn Nhan Tông Hàn cùng với Hoàn Nhan Lâu Thất, Hoàn Nhan Tông Bật, Bồ Sát Thạch Gia Nô và các danh tướng nhất đẳng Lỗ tặc đều bị giết, cũng khiến cho nguyên khí Nữ Chân đại thương nghiêm trọng, lâm vào tình trạng túng quẫn không người kế tục.

Đây là một ngày đại hỉ sự!

Nhưng ai có thể nghĩ đến, ngày 31 tháng giêng năm Tĩnh Khang thứ 2, một trận tai họa lại thổi quét Đông Kinh.

Khâm Tông Triệu Hoàn ở Bảo Tân Lâu hồ Kim Minh bị đâm bỏ mình, phù lăng quận công Triệu Thúc Hướng lấy cớ Huy Tông bán nước, suất lĩnh Cấm quân Tam Nha vọt vào Hoàng thành. Trên Đại Khánh Điện, Vận Vương Triệu Giai, Túc Vương Triệu Xu, Cảnh Vương Triệu Kỷ, Tề quốc Công Triệu Cấu, Kỳ Vương Triệu Mô, Sân Vương Triệu Thực và một vị hoàng tử bị giết; Trực Long Đồ Các Đại học sĩ Yến Anh, Hộ Bộ Thượng Thư Ngô Mẫn, Phủ doãn Khai Phong Tần Cối, Điện Tiền ti Đô Thái Úy Vương Tông Trụ vào hơn mười đại thần khác bỏ mình. Triệu Thúc Hướng này lấy thanh phi quân trắc, mà là triệt để binh biến, tạo phản.

Cũng may Thái Thượng Đạo Quân Triệu Cát và Thái tử Triệu Kham dưới sự bảo vệ của đại thần trong triều cứng rắn mở một đường máu, từ trong hoàng cung chạy ra.

Sau đó Thân quân Thái tử Bối ngôi phụng chỉ vào kinh thành, bảo vệ đám người Triệu Cát, dựa vào địa hình Hạ Kiều Uyển, tử chiến với phản quân.

Suốt cả đêm, máu chảy thành sông.

Cũng may dân tâm hướng về, có nghĩa sĩ Lý Bảo, Trương Tam mặt rỗ, Tưởng xa Tưởng Môn Thần thành Khai Phong triệu tập nghĩa dũng, đi tới Hạ Kiều Uyển cứu giá.

Tiếp theo, cùng ngày Thái tể Từ Xứ Nhân vì bệnh nên không đến Đại Khánh điện dự tiệc được nghe tin tức, lập tức triệu tập gia thần, động viên dân chúng Khai Phong liêu kết chống lại phản quân. Từ Xứ Nhân làm Tể tướng một năm, nên cũng có năng lực của mình. Theo tiếng hô hào của Từ Xứ Nhân, dân chúng Khai Phong ra khỏi nhà, tác chiến với phản quân.

Giờ dần rạng sáng, Bộ suất Trương Bá Phấn Mã Bộ Quân Tư Thân quân thị vệ vốn phụng mệnh bình loạn suất bộ công phá Đới Lâu môn, từ Nghi Nam Kiều dọc Thái Hà lao thẳng tới ngự nhai. Các võ học và sĩ tử đọc sách Thái học cũng đều hưởng ứng, Võ học tử sĩ còn mpr kho phủ, lấy binh khí, theo cấm quân cùng xuất chiến, đến giờ mão thì công phá Chu Tước môn, binh lâm Tuyên Đức Môn.

Cục diện vốn đang tốt thì lại trở thành bộ dạng như này.

Triệu Thúc Hướng thấy đại thế đã mất, liên tục không ngừng từ Củng thần môn chạy thoát ra hoàng cung. Tại Điện Tiền Ti dưới sự bảo vệ của Đô Thống Chế Khổng Ngạn Chu, từ Trần Châu môn chạy khỏi Khai Pong, suốt đêm đến Lạc Dương. Triệu Thúc Hướng ở Lạc Dương, rất có căn cơ. Vốn y chuẩn bị ở Lạc Dương tiếp tục phát động làm phản, nào ngờ Thân quân Thái tử phụng mệnh truy kích, đóng giữ Lạc Dương. Kiêm tri phủ Hà Nam Địch Hưng xuất binh giáp kích, khiến cho Triệu Thúc Hướng không dám ở lại Lạc Dương, dẫn theo Khổng Ngạn Chu suốt đêm chạy ra Đồng Quan, thẳng đến Tây Bắc.

Hai tháng sau, Triệu Thúc Hướng ở Hoàn Châu bị Kiềm Hạt Hoàn Châu là Võ Tòng phát hiện ra thân phận.

Khổng Ngạn Chu tử chiến bảo vệ Triệu Thúc Hướng nhưng lại bị Võ Tòng giết chết. Triệu Thúc Hướng bị Lỗ Đạt bắt giữ, sau đó do Trương Thúc Dạ áp giải, quay về Khai Phong.

Tháng 10, Triệu Thúc Hướng bị xử tử lăng trì, cả nhà 817 nhân khẩu đều bị trảm sát, không một ai sống sót.

Triệu Vương Triệu Quang Mỹ cũng từ đây tan biến trong dòng chảy lịch sử.

- Tiểu Ất tỉnh lại, Tiểu Ất tỉnh lại!

Trong mơ màng, Doãn nghe được có người ghé vào lỗ tai hắn, không ngừng kêu gọi họ tên của hắn.

Mí mắt như nặng ngàn cân, muốn mở mà lại không thể mở ra được. Cả người như đang lơ lửng trong đám mây, thân thể không có chút tri giác nào. Hắn cố dùng sức, cuối cùng mở được hai mắt ra, ánh mặt trời chói mắt làm hắn choáng váng, vội vàng nhắm mắt lại, một lát sau lại mở ra.

- Tiểu Ất tỉnh rồi, Tiểu Ất tỉnh rồi!

Lần này Ngọc Doãn đã nhận ra là tiếng của Yến Nô.

- Cửu Nhi tỷ...

Hắn muốn mở miệng nói chuyện lại phát hiện giọng mình nhỏ bé khàn khàn.

Yến Nô hiện ra trước mắt hắn, trên gương mặt tràn ngập sự mỏi mệt và sự sợ hãi lẫn vui mừng.

- Tiểu Ất ca, cuối cùng huynh đã tỉnh rồi.

Một câu chưa dứt, nước mắt đã tuôn như mưa.

- Ta đang ở đâu?

- Phúc ninh cung, chúng ta đang ở Phúc Ninh cung.

Phúc Ninh Cung?

Tim Ngọc Doãn đập mạnh, sao lại ở Phúc Ninh cung?

Hắn nhớ mang máng mình dẫn theo đám người Chu Liễn Hoàng hậu từ trong hoàng thành giết ra, ở phố Mã Hành gặp phải phản quân vây công, may mà gặp được hai thúc cháu Nhạc Phiên và Nhạc Vân giải cứu. Nhưng sự việc tiếp sau thì lại mơ hồ, chỉ nhớ trước khi hôn mê hình như nghe được giọng nói của Cao Sủng.

Sao lại ở Phúc Ninh Cung?

- Tiểu Ất tỉnh rồi...Cửu Nhi tránh ra, để ta xem.

Là An Đạo Toàn!

Ngọc Doãn còn chưa kịp phản ứng, chỉ thấy Yến Nô tránh xa, lộ ra khuôn mặt An Đạo Toàn.

- Thằng nhãi này, thật quá lỗ mãng.

May mắn ngươi có căn cơ, lại cứu kịp thời, nếu không ta cũng không cứu được tính mạng của ngươi. Thôi, thằng nhã ngươi giờ không phải lo lắng tính mạng nữa, chỉ là mất máu quá nhiều, cho nên không cử động được thôi. Cửu nhi, ở đây ta có bổ huyết đan bí mật bào chế, mỗi ngày một viên, một trăm ngày sau có thể sinh hoạt như rồng hổ. Chỉ có điều trong vòng trăm ngày không được làm gì quá sức, chủ yếu tĩnh dưỡng là chính, nhớ đó.

- Đa tạ An thúc phụ!

Yến Nô cung kính đáp lời An Đạo Toàn. An Đạo Toàn khẽ tránh người ra.

Lúc này, trong phòng truyền đến những thanh âm ồn ào, từng khuôn mặt quen thuộc hiện ra trước mặt Ngọc Doãn, làm hắn có chút mơ hồ.

Chu Tuyền, Triệu Đa Phúc, còn có Triệu Phúc Kim, Lý Sư Sư...

Ngọc Doãn nghe các nàng ồn ào làm lỗ tai ong lên, không nghe được gì cả.

- Sao ta lại ở Phúc Ninh cung? Tiểu Ca thế nào?

Yến Nô tiến lên, lấy tay đỡ lưng hắn, để hắn chậm rãi ngồi dậy.

- Tiểu Ất ca, huynh đã hôn mê ba ngày rồi.

Thái tử vẫn khỏe, mặc dù có chút kinh hãi nhưng không đáng lo ngại. Chỉ có điều hai ngày nay tiên đế thương tâm, có chút tiều tụy.

Buổi trưa Người còn đến đây ngồi một canh giờ, thấy huynh vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại, nên lúc nãy vừa đi thôi.

- Ba ngày...

Ngọc Doãn nhắm mắt lại, thân thể gần như hoàn toàn dựa vào Yến Nô.

- Vậy phản quân kia...

- Triệu Thúc Hướng đã trốn!

Triệu Đa Phúc ngồi xuống bên chân Ngọc Doãn, oán hận nói:

- Không nghĩ tên này lại ác độc như thế, chẳng những muốn giết Quan gia, còn muốn giá họa Đạo Quân.

May mắn Tiểu Ất ra tay đúng lúc, nếu không hắn đã thành công rồi.

Nếu Đại Tống ta thật sự rơi vào tay hắn, mới thật sự là tai họa.

Chưa chắc đâu!

Tuy rằng không tiếp xúc nhiều với Triệu Thúc Hướng, nhưng từ ngày đó biểu hiện của hắn ta ở trên Đại Khánh Điện mà thấy, cũng không phải hạng người yếu đuối.

Ít nhất, hắn ta sẽ không tùy ý nghị hòa với người Nữ Chân.

Nếu thật sự hắn ta trấn thủ giang sơn Đại Tống, chưa chắc đã kém hơn so với Khâm Tông Triệu Hoàn.

Tuy nhiên, những lời này Ngọc Doãn không thể nào nói ra được.

Đám người Triệu Đa Phúc mồm năm miệng mười, đem tình huống đêm đó nói lại cho Ngọc Doãn nghe. Hóa ra, đám người Yến Nô bảo hộ đám người Triệu Cát Triệu Kham và Triệu Đa Phúc giết ra hoàng cung, hội hợp với Cao Sủng ở Hạ Kiều Uyển. Sau đó đám người Ngọc Doãn đuổi tới, Cao Sủng đưa mọi người vào Hạ Kiều uyển. Sau đó không lâu, Miêu Phó suất bộ đến Hạ Kiều uyển và phát động tấn công mạnh mẽ Hạ Kiều uyển.

Cũng may, lúc trước Cao Nghiêu Khanh xây dựng Hạ kiều uyển cũng tốn không ít tâm tư.

Bối ngôi Thái tử tuy ít nhưng huấn luyện có tố chất, trang bị hoàn mỹ...cộng thêm nhiều lần tham chiến ở Bắc cương, sức chiến đấu đương nhiên không phải là một đám ô hợp có thể sánh bằng. Hơn nữa. Ngọc Doãn từ Bắc Cương trở về, còn mang theo 800 miếng Chưởng Tâm Lôi cải tiến uy lực kinh người.

Dựa vào tường viện chắc chắn của Hạ Kiều Uyển, cùng với uy lực kinh người của Chưởng tâm Lôi, lại có Cao Sủng chỉ huy thích đáng, La Đức bên cạnh bày mưu tính kế nên đã ngăn được đám cấm quân nhiều hơn mình gấp mười lần. Miêu Phó tấn công không lâu thì đám người Lý Bảo tới trợ chiến mới đánh tan phản quân, chiếm lĩnh Cựu Tào Môn.

Sau đó, Từ Xứ Nhân dẫn người tiến đến cứu giá, còn có đám người Tư Mã phác đều tiến đến hội hợp.

Đến giờ dần, Trương Bá Phấn suất bộ chạy về, công phá Tuyên Đức Môn, phản quân vô lực chống cực, bỏ chạy thảm hại.

- Sao Trương Bá Phấn lại tới, chẳng phải hắn ở Yên Lăng bình loạn sao?

- Nhắc tới cũng khéo léo, Trương Thái Bảo đưa thư tới trấn Lư Quán thì vừa lúc Trương Bá Phấn ở đó.

Thư của Tiểu Ất, Diêu Bình Trọng vốn rất do djw, nhưng Nhưng Trương Bá Phấn lại tin tưởng không chút nghi ngờ, sau khi thương nghị với Diêu Bình Trọng, đã trao đổi quyền chỉ huy. Diêu Bình Trọng đi tới Lăng Uy chỉ huy tác chiến, Trương Bá Phấn thì dẫn Thân quân thị vệ Mã Quân Tư cứu giá.

Nếu hắn trở về muộn một ngày, chỉ sợ tình huống đã thay đổi rồi.

Vì có Tiểu Ất, nên gian tặc mới không thành công được.

Thì ra là thế!

Chẳng trách Trương Bá Phấn lại tới, mà vừa rồi đám người Triệu Phúc Kim lại không hề nhắc tới cái tên Diêu Bình Trọng.

Lần này, chỉ sợ Diêu Bình Trong gặp xui xẻo rồi!

Vốn là được một công lớn thì lại tặng cho Trương Bá Phấn.

Cộng thêm sự do dự và không tin tưởng của hắn ta, đã khiến cho hai vị Đế Cơ vô cùng bất mãn. Dù tương lai hắn ta trở về, cũng sẽ không có quả ngon để mà ăn nữa.

Ngọc Doãn thầm thở dài, cảm thấy có chút mỏi mệt.

- Kim Liên Yến tử, còn bọn nhỏ nữa, có khỏe không?

- Hết thay đều khỏe, nhưng thật không nghĩ ra, Tiểu Ất ngươi lại có thủ đoạn đến vậy, còn quyến rũ được cả Nữ vương Tây Liêu từ bỏ cả vương vị chạy tới Đông Kinh tìm ngươi.

Trong giọng nói của Triệu Đa Phúc toát lên sự ghen tuông.

Ngọc Doãn ngẩn ra, rồi lại thấy thoải mái.

Thân phận của Dư Lê Yến, căn bản không thể giấu được người khác, sớm muộn gì cũng sẽ bị người ta phát hiện.

Thà rằng ngày sau bị người ta phát hiện có những lời công kích Ngọc Doãn hắn, chẳng bằng thừa dịp hiện tại giải quyết luôn, để bớt phiền toái sau này.

Triệu Phúc Kim khẽ kéo kéo Triệu Đa Phúc, Nhu Phúc Đế Cơ lúc này mới phát giác vừa rồi mình đã nói những lời không nên nói. Mặt lập tức đỏ bừng lên, cúi đầu xuống, không biết nên mở miệng thế nào. Lại nghe Triệu Phúc Kim hạ giọng nói:

- Tiểu Ất không cần phải lo lắng, bắt đầu từ hiện tại, trên đời đã không còn Thiên Hữu nữ vương Da Luật Dư Lý Diễn nữa, mà chỉ có một người tên là Quảng Đức Đế Cơ Triệu Lệ Yến thôi.

- Ổ?

Yến Nô nói nhỏ bên tai Ngọc Doãn:

- Thái Thượng Đạo Quân đã làm chủ, nhận Yến tử làm nghĩa nữ, cũng ban thưởng họ Tiệu, phong làm Quảng đức Đế Cơ.

Ngọc Doãn lập tức ngây ngẩn cả người...

Hắn đột nhiên nhớ tới một sự kiện, liền hỏi:

- Vậy Đạo Quân...

Triệu Phúc Kim nói:

- Vốn trong triều không ít người muốn Đạo Quân trọng chưởng triều đình, nhưng bị Đạo Quân cự tuyệt.

Đạo Quân nói, tiên đế đã lập Thái Tử, Quốc tộ hữu kế, không cẩn đổi mới. Hơn nữa, xảy ra việc lớn như vậy, nếu là Đạo Quân đăng cơ, tất nhiên sẽ khiến triều đình xảy ra xung đột. Mà nay là lúc ổn định thế cục là việc chính, tuyệt đối không thể tiếp tục có tranh giành lộn xộn nữa.

Ngày mai, Tiểu Ca sẽ đăng cơ làm đế.

Đạo Quân còn đến Đại tướng quốc tự mời Diệu tĩnh tiên sư vốn là Hoàng Thái hậu và nương nương cùng chủ trì triều chính, Người sẽ không tiếp tục quản triều sự nữa.

Ngọc Doãn trầm mặc

Thoạt nhìn, Triệu Cát thật sự là đại triệt đại ngộ, quyết định giã từ sự nghiệp khi đang trên đỉnh vinh quang rồi.

Chỉ có điều không nghĩ tới cuối cùng vẫn mời ra Mạnh Bảo Hồng, vậy chẳng khác nào Triệu Cát đã hoàn toàn thoát thân ra khỏi triều đình, làm Thái Thượng Đạo Quân của mình rồi. Về phần nương nương mà Triệu Phúc Kim nói, đó là Chu Liễn. Tập tục Đại Tống, xưng hô hoàng hậu là Thánh nhân, xưng hô Thái hậu là Nương nương. Triệu Hoàn đã chết, Triệu Kham đăng cơ đã thành kết cục đã định, như vậy Chu Liễn sẽ trở thành Thái hậu.

Có nàng và Mạnh Bảo Hồng chủ trì, chắc hẳn cục diện triều đình sẽ ổn định.

Đời Tống sớm có tập tục Thái hậu lâm triều, nếu Hoàng đế tuổi quá nhỏ, liền có Thái hậu tạm thời chủ quản.

Đợi cho Hoàng đế tuổi tròn mười bốn. Thái hậu trả lại triều chính cho Hoàng đế. Chế độ này cũng thật sự là có thể ổn định lại thời cuộc.

Mạnh Bảo Hồng thân không có căn cơ, nhưng là Hoàng hậu Triết Tông, địa vị và danh vọng cũng đủ.

Mà Chu Liễn tuy còn trẻ, bối cảnh cũng không kém. Kỳ phụ Chu Quế Nạp lam Lưu thủ Đại Danh phủ; Thúc phục Chu Thắng Phi cũng là Tướng công đương triều. Mà hai người này lại có quan hệ tốt với đám người Trương Thúc Dạ, Diêu Cổ, Chủng Sư Trung, Tông Trạch cùng quản lý binh quyền.

Cứ như vậy, là có thể tạo nên nền tảng cho Triệu Kham.

Dựa vào uy vọng còn lại tại trận đại thắng Yến sơn phủ của Triệu Hoàn khi còn sống, đợi Triệu Kham tự mình chấp chính, chỉ cần cậu không làm ra sai lầm lớn, thì có thể củng cố giang sơn.

Sau khi nghe Triệu Phúc Kim nói xong, Ngọc Doãn như trút được gánh nặng.

Một cảm giác mệt mỏi ập tới, hắn chậm rãi nhắm mắt lại.

- Tiểu Ất mệt mỏi, hãy để huynh ấy nghỉ ngơi thật tốt.

Có lời gì, đợi Thái Tử đăng cơ, Tiểu Ất khỏe rồi thì từ từ nói sau, không cần nóng vội.

Lý Sư Sư nhìn ra Ngọc Doãn mỏi mệt, liền khuyên bảo đám người Triệu Phúc Kim.

Triệu Phúc Kim gật gật đầu, liền để Ngọc Doãn nghỉ ngơi, dẫn theo Triệu Đa Phúc và Chu Tuyền rời phòng.

- Cửu Nhi tỷ, vất vả muội, thiệt thòi muội rồi.

Thấy mọi người rời đi, Ngọc Doãn nhẹ giọng nói ra.

Triệu Cát nhận Dư Lê Yến làm nghĩa nữ, cũng đánh đồng với việc chấp nhận hôn sự giữa Dư Lê Yến và Ngọc Doãn rồi.

Chuyện này, đối với Yến Nô mà nói, thật sự là không công bằng. Trong lòng Ngọc Doãn cũng vô cùng áy náy, khẽ xin lỗi Yến Nô.

Sống mũi Yến Nô cay cay, nước mắt chảy xuống.

Thật sự nàng rất tủi thân, tuy nhiên thấy bộ dạng Ngọc Doãn như vậy, nên mọi ấm ức đều tan thành mây khói.

- Yến tử ngàn dặm xa xôi, không tiếc vứt bỏ vương vị tới tìm huynh, tình cảm sâu nặng, huynh không thể phụ lòng cô ấy.

- Cửu Nhi tỷ...

- Huynh đó, sau này kiềm chế trái tim, đừng có lại đi hái hoa ngắt cỏ nữa.

Ngọc Doãn ngẩn ra”

- Ta khi nào hái hoa ngắt cỏ đâu chứ?

- Chẳng lẽ huynh không có, muội thấy được, Nhu Phúc Đế Cơ và Thập bát tỷ...Ôi chuyện này, chỉ sợ vẫn chưa xong đâu. Tuy nhiên đây là huynh tự rước thị phi, nô không nhúng tay vào được. Nếu thật sự Huyên Huyên và Thập Bát tỷ...Vậy trên triều đình chỉ sợ nhốn nháo lật trời rồi.

Ngọc Doãn trầm mặc.

- Được rồi, huynh uống bổ huyết đan đi, rồi nghỉ ngơi.

Mặc kệ gặp phải chuyện gì, cũng phải tĩnh dưỡng sức khỏe cho tốt. Nô ở trong này, có việc gì cứ gọi nô là được.

Nói xong, Yến Nô đỡ Ngọc Doãn nằm xuống.

Hắn nhắm mắt lại, nhưng lại không buông bàn tay thon mềm của Yến Nô.

Trong óc hắn vẫn còn lộn xộn, trong chốc lát cảnh tượng đẫm máu ba ngày trước lại hiện lên, trong chốc lát lại là dáng vẻ tươi cười của ba người Triệu Đa Phúc, Chu Tuyền còn cả Dư Lê Yến nữa. Cửu Nhi tỷ nói không sai, đây thật sự là một sổ nợ rối mù...

Mơ mơ màng màng, cũng không biết ngủ bao lâu.

Chợt nghe Yến Nô gọi hắn, Ngọc Doãn mở mắt ra.

Trời đã tối rồi, trong phòng đốt 12 ngọn nến Long Tiên Hương Hà Dương.

Triệu Kham ngồi ở đầu giường, đang ngơ ngác nhìn Ngọc Doãn.

Thấy Ngọc Doãn tỉnh lại, Triệu Kham liền tiến lên kéo tay hắn:

- Tiểu Ất, ngươi đã tỉnh...Ngươi không sao, thật tốt quá.

- Tiểu ca?

Ngọc Doãn vừa thốt ra, đột nhiên ý thức được một sự kiện.

Triệu Kham, đã không còn là Thái Tử.

Cậu là người thừa kế hợp pháp duy nhất của Đại Tống, đợi hưng đông, sẽ trở thành Hoàng đế Đại Tống.

Ngọc Doãn vội vàng sửa miệng:

- Sao lúc này Quan gia lại ở đây?

Triệu Kham lôi kéo ống tay áo của Ngọc Doãn:

- Tiểu Ất, ta không muốn nghe ngươi gọi ta là Quan gia, ta thích ngươi gọi ta là Tiểu ca. Ta không muốn làm Hoàng đế, bởi vì...Ta căn bản không biết, nên làm một đế vương như nào. Ông ông hôm qua đã quyết định muốn ta sáng mai đăng cơ. Nhưng...nhưng...Tiểu Ất, ta chỉ muốn phụ hoàng...trở về thôi.

Đối với một đứa trẻ 10 tuổi mà nói, hiện giờ cậu phải đối mặt như nào với một đế quốc khổng lồ.

Trước đó, cậu lại chưa hề chuẩn bị.

Triệu Hoàn mới hai mươi sáu tuổi, chính là đang thời kỳ trẻ trung...Vốn tưởng rằng có thể ở vui vẻ lớn lên dưới đôi cánh bảo vệ của Triệu Hoàn, nào ngờ chỉ trong một đêm lại xảy ra biến cố như vậy. Cậu không còn là đứa trẻ vô ưu vô lo nữa, mà sắp trở thành một đế vương rồi.

Mặc kệ cậu có nguyện ý hay không, thì cũng không thể thay đổi sự thật này.

Nhưng cậu thật sự đã chuẩn bị hết thảy?

Triệu Kham nói xong liền chảy nước mắt.

Ngọc Doãn ra hiệu Yến Nô đỡ hắn ngồi dậy, dựa vào đệm giường, kéo tay Triệu Kham lại.

- Tiểu Ca, mặc kệ ngươi cò nguyện ý hay không, vào lúc này, cũng phải xông lên.

Đây là trách nhiệm của người, cũng là nghĩa vụ của người...Ngay lúc người sinh ra, đã định trước vận mệnh này, tuyệt đối không thể có bất kỳ biến hóa nào. Thần cũng biết, Tiểu ca chưa chuẩn bị tốt. Thật ra, bao gồm cả Đạo Quân, có ai thật sự là chuẩn bị xong? Trời có mưa nắng thất thường, người có họa có phúc. Nhưng đã xảy ra rồi, thì không nên sa vào quá khứ nữa.

Qua đêm nay, thần không thể tiếp tục gọi người là “Tiểu ca” được nữa.

Nhưng thần lại sẽ vĩnh viễn nhớ rõ, ngày đó ở Trần Kiều đã nói những lời kia với “Tiểu Ca”. Hy vọng 'Tiểu ca' mặc kệ đổi làm thân phận gì, đều không nên quên. Hiện tại Tiểu ca hẳn nên suy xét làm Quan gia tốt như thế nào, tương lai có một ngày, thần nguyện theo Quan gia mã đạp thiên hạ, hễ nơi nào ánh mặt trời chiếu rọi thì gót sắt Đại Tống ta đều có thể tới, đây mới là tương lai của người...

- Ta...

Triệu Kham đã trầm mặc.

Lúc này Yến Nô đã lui ra khỏi phòng.

Chỉ còn lại có Ngọc Doãn và Triệu Kham cầm tay nhau nói chuyện.

Giờ sửu cùng ngày, ngoài phòng truyền tới một thanh âm non nớt:

- Quan gia, Tiểu Ất thúc phụ, sắp tới giờ sửu rồi...Quan gia còn phải đến Khôn Ninh Cung nghe Hậu nương nương huấn thị.

Là Nhạc Vân!

Ngọc Doãn hơi sững sờ, lại chợt thoải mái.

- Tiểu ca, trở về đi.

Làm một quan tốt gia, đừng suy nghĩ ngổn ngang nữa. Tiên đế trên trời có linh thiêng, sẽ luôn theo dõi người, Đạo Quân ở Long Đức Cung cũng sẽ chống đỡ cho người. Chỉ có điều sức khỏe của thần...đợi sau khi khỏe lên, lại cống hiến vì Quan gia.

Nói xong cả buổi, cảm xúc Triệu Kham dường như chuyển biến tốt đẹp rất nhiều.

Cậu đứng lên, xoay người đi ra khỏi phòng.

Khi tới cửa, cậu dừng bước:

- Tiểu Ất, lời ngươi nói, ta sẽ nhớ kỹ.

Từ trước tới nay, văn võ cả triều, trẫm duy nhất có thể tin tưởng thì chỉ có một mình Tiểu Ất ngươi.

Triệu Kham đi rồi!

Ngọc Doãn dựa vào trên giường, nhắm mắt lại.

Đây có phải là một khởi đầu mới không?

Tương lai lại sẽ là bộ dáng gì?

Hắn không biết, cũng không muốn đi biết...

Hắn chỉ biết là, hắn đã cải biến lịch sử, Đại Tống triều có lẽ không thể muôn đời trường tồn, nhưng...

Trên mặt Ngọc Doãn nở nụ cười thỏa mãn.

Hắn tựa vào đệm giường, mơ mơ màng màng ngủ.

Đột nhiên, hắn bị một trận trống làm bừng tỉnh.

Mở mắt ra nhìn, cửa sổ hơi tờ mờ sáng.

- Là thanh âm gì?

Yến Nô hạ giọng nói:

- Đại lễ sắp bắt đầu, mới vừa rồi là phủ Khai Phong gõ vang phố trống, một hồi vừa qua, Tiểu Ca sắp từ Tuyên Đức môn nhập Hoàng thành, đi đăng cơ đại lễ rồi.

Ngọc Doãn gắng gượng ngồi dậy:

- Đỡ ta đi ra ngoài.

- Tiểu Ất...

- Cửu Nhi tỷ đừng lo lắng, nghe ta, đỡ ta đi ra ngoài.

Yến Nô do dự một chút, đỡ Ngọc Doãn từ trên giường xuống, chậm rãi ra khỏi phòng.

Chân trời, một vầng mặt trời đỏ nhảy ra, chiếu sáng khắp nơi.

Từ hướng Tuyên Đức Môn truyền đến tiếng trống hiệu, cũng có lễ nhạc tấu vang, quanh quẩn trời cao.

Trời đã sáng!

Ngọc Doãn đứng ở cửa hiên cùng Yến Nô.

Ta từ ánh bình minh đến, cuối cùng đã thấy ánh sáng ban mai đầu tiên hiện ra.

Nhìn mặt trời đỏ mọc lên, trong lòng Ngọc Doãn đột nhiên trào lên một sự kiêu ngạo khó diễn tả, không kìm nổi ngửa mặt lên trời cười to!

HẾT

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.