Thơ thẩn

Ghen



Ghen

Với em chả biết đúng không 
Mà sao anh thấy em lồng lộn ghê 
Suốt ngày mở miệng là chê
 Làm anh xấu hổ, thiếu bề đeo mo
 Ra đường chẳng dám nói to 
Về nhà lặng lẽ nằm co góc giường 
Tình cảnh thật quá thảm thương 
Có ai thấu hiểu tận tường cho chăng
 Yêu thương là chuyện một đằng 
Nhưng ghen như vậy thì găng quá trời
Tại anh hiền quá đấy thôi
 Nên không cãi cọ đôi hồi với em 
Từ mai chống mắt mà xem 
Anh mua kim chỉ, anh đem về nhà 
Em mà mở miệng hò la 
Anh khâu tịt lại, vậy là im thôi 
Lại mua một ít bột vôi
Rải thành biên giới, ngăn đôi cái giường
Mỗi kẻ quay mặt một phương
Nửa đêm lạnh lẽo chớ trườn sang đây
Mơ ngủ chẳng được quờ tay
Giả vờ cấu véo để đày đoạ anh
Chẳng làm chiếc gáo nguyên lành
Thì đem đập vỡ để thành cái muôi
Nếu em hối lại thì thôi
Anh lại yêu quý, anh lôi vào lòng
Bao chuyện cũ bỏ như không
Ta lại ra chợ mua hồng tặng nhau

Ngọc Bích sưu tầm


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.