Mảnh Ghép Oan Gia

Chương 1-1-2



Chương 1-1-2
Phương Tình càng cười tươi hơn, chỉ là lúc ánh mắt dừng lại trên người Phạm Tư Triết thì có chút xấu hỗ, nên chỉ nói chuyện phiếm với Cố Lâm: “Cô dâu là đối tác của công ti bọn em, lần đó gặp mặt cô ấy thông báo kết hôn, nên em mới tới tham gia náo nhiệt. Hai người là bạn của cô dâu hay là chú rễ vậy?”

Cố Lâm cũng không muốn thông báo cho cả thế giới biết cô dâu là bạn gái cũ của anh, nên lập tức nói qua loa: “Anh có quen với cô dâu.”

Phương Tình thấy anh không muốn nhiều lời, cũng không hỏi, lấy di động ra, nói: “Lưu lại để còn cách liên lạc, khi nào rảnh cùng ăn cơm nhé.”

Cố Lâm cười ha hả thêm cô vào mục bạn tốt, Phạm Tư Triết vẫn ở nơi đó, nhưng anh lại không có chút phản ứng gì.

Cổ Kim đứng ở cửa, vừa vặn nhìn sang bên này, còn cười hì hì phất phất tay. Phạm Tư Triết đứng lên: “Các người nói chuyện tiếp đi, bạn gái đang gọi tớ.” Nói xong lập tức đi ra ngoài cửa.

Phương Tình lướt qua bả vai Phạm Tư Triết nhìn đến cô gái ngoài cửa, quay đầu hỏi Cố Lâm: “Bạn gái của anh ấy là cô dâu phụ ở bên trái sao?”

“Đúng vậy.” Cố Lâm cũng xem qua, gật gật đầu.

“Rất xinh đẹp.” Phương Tình khen một câu, thuận tiện ngồi xuống chỗ Phạm Tư Triết vừa ngồi: “Đừng đứng nữa, mệt à, gần đây anh bận bịu gì sao?”

Cố Lâm đi cũng ngồi xuống, bắt đầu tán gẫu với Phương Tình: “Vớ vẩn.”

Phương Tình là phát tiểu*(có nghĩa thanh mai trúc mã được, nói theo tiếng địa phương) của Cố Lâm và Phạm Tư Triết, lại còn là bạn gái cũ của Phạm Tư Triết, được một vài năm, một lời không hợp đã kết hôn với người khác. Trên mặt nào đó, Cố Lâm cảm thấy anh và Phạm Tư Triết là đồng bệnh tương liên. Chỉ là nhìn Phạm Tư Triết đang cười cười nói nói với bạn gái nhỏ, anh lại cảm thấy người ta vẫn tốt hơn mình một chút.

Lúc Phạm Tư Triết trở lại Phương Tình đã đi rồi, Cố Lâm cắn hạt dưa kể lại câu chuyện cho Phạm Tư Triết nghe: “Phương Tình ly hôn được nửa năm rồi, không có con, ý, phải nói là vì không có con mới ly hôn.”

Phạm Tư Triết nhíu mày: “Mắc mớ gì tới cậu?”

“Không liên quan đến tớ! Nhưng mà……hình như cũng không mắc mớ gì tới cậu.” Cố Lâm cam chịu: “Cậu thật không thú vị gì cả, lời còn chưa kịp nói đã cụt hứng. Tớ tìm Cổ Kim nhỏ bé tán gẫu đây!”

“Cậu dám nói với cô ấy, tớ sẽ đánh chân của chó nhà cậu trước sau đó lại đánh gãy chân chó của cậu.” Phạm Tư Triết uống một ngụm nước, thản nhiên uy hiếp Cố Lâm.

“Đánh tớ thì đánh mình tớ thôi, làm gì còn tổn thương tới kẻ vô tội, Cố Nhị đã chọc ai đâu.” Cố Lâm lại cầm hạt dưa: “Hiện tại Phương Tình đã dọn ra ngoài, có phòng có xe có hộ khẩu, chỉ thiếu đối tượng.”

“Ồ.” Phạm Tư Triết nghe anh nhắc mãi, hỏi: “Cậu muốn nói gì?”

“Cậu……Không phải cậu đã đợi cô ấy rất nhiều năm sao?”

“Tớ không nói chuyện yêu đương là bởi vì tớ không muốn thế, chứ không phải là vì đang đợi cô ấy.” Phạm Tư Triết phất tay chỉ vào anh: “Cậu đừng ảo tưởng nữa, càng đừng nên nói loại ảo tưởng kia của cậu cho Phương Tình hoặc ai biết.”

Cố Lâm bày ra dáng vẻ “Tớ nói rồi”.

Phạm Tư Triết đen mặt: “Cậu nói gì rồi hả?”

“Tớ nói……nói cậu và bạn gái rất hạnh phúc, mỗi ngày bạn gái cậu đều nấu cơm cho cậu ăn, một ngày cậu sẽ khen cô ấy xinh đẹp đáng yêu tận 800 lần trước mặt tớ, không có cô gái nào trên đời có thể tốt bằng cô ấy.” Cố Lâm khoa tay múa chân tự khen mình: “Tớ làm rất tốt phải không?”

“Có chút tiến bộ rồi đó.” Phạm Tư Triết bị anh chọc cười: “Tiếp đó vì không còn gì để nói nữa nên cô ấy đi rồi sao?”

“Có lẽ là vậy, ai biết cô ấy chứ.” Cố Lâm người này hay đứng về phía bạn mình, năm đó Phương Tình không trượng nghĩa, làm tổn thương lòng Phạm Tư Triết, anh cực kỳ ghét Phương Tình, làm việc nghĩa không chùn bước đứng về phía Phạm Tư triết.

Một bản nhạc vui vẻ vang khắp đại sảnh, Phạm Tư Triết nhìn thời gian, chắc là hôn lễ sắp bắt đầu rồi, Cố Lâm ghét bỏ nhíu mày: “Phẩm vị của Thẩm Lăng Tâm này là quái gì thế, nhạc chỉnh ở sảnh như bản disco trượt băng vậy.”

Phạm Tư Triết trừng mắt liếc anh một cái: “Đừng nghĩ tới chuyện chỉnh thành Con thiêu thân.”

Cố Lâm hơi híp mắt không kiên nhẫn gật đầu: “Biết biết.”

Hôn lễ được tiến hành dưới sự chỉ đạo của MC, cô dâu mặc bộ váy cưới đuôi cá thật dài, đội vương miệng blingbling kim cương trên đầu, thoạt nhìn cực kỳ xinh đẹp. Cố Lâm ngồi ngay cái bàn đầu tiên dưới đài hình chữ T, cô dâu từ từ kéo tay cha mình bước qua, anh vừa ngửa đầu đã thấy khuôn mặt tươi cười của cô dâu, ngay cả hạt dưa cũng không cắn nổi nữa.

Anh không làm gì cả, đàng hoàng tử tế nhìn đôi tân nhân nói “Tôi bằng lòng”, nhìn bọn họ trao đổi nhẫn, hôn môi nhau, đờ đẫn vỗ tay cùng với mọi người.

Anh và Thẩm Lăng Tâm yêu nhau được vài tháng, từng cười, từng khóc cũng từng cãi nhau, nhưng trước đây chưa từng bao giờ thấy cô chói mắt như vậy. Đều nói cô gái khi kết hôn là đẹp nhất, quả nhiên lời này không phải là giả.

Sau khi tiệc cưới kết thúc Phạm Tư Triết đưa anh về nhà, Cố Lâm bỗng nhiên cảm thấy trong lòng trống rỗng, anh nói với Phạm Tư Triết: “Đột nhiên cảm thấy thật mệt mỏi, tớ cũng đã lớn tuổi, cũng nên kết hôn rồi phải không?”

“……” Phạm Tư Triết không tin lời nói xằng của anh: “Cũng đâu uống nhiều rượu lắm, sao lại say rồi?”

Cố Lâm lại cảm thấy mình đang tâm huyết dâng trào: “Nhìn người ta kết hôn, tớ có chút hâm mộ. Trở về tớ sẽ đăng tin xem mắt lên web, không phải chơi đùa nữa, mà là tìm một người hiền lành sống qua ngày.”

Phạm Tư Triết hoàn toàn không tin lời anh: “Là người hiền lành chưa vào bái tổ mộ nhà cậu đã chửi tổ tiên nhà cậu hả? Cậu muốn đổi khẩu vị để hại người hiền sao?”

Cố Lâm bị mắng á khẩu không trả lời được, Phạm Tư Triết đã nghe quá nhiều lời đồn đãi bình luận xấu xa về mình rồi, anh không thề thốt với lão già cổ hủ này nữa, dù sao Phạm Tư Triết cũng sẽ không tin.

Trở về nhà, bổ nhào lên người Cố Nhị với biết bao nhiệt tình, Cố Lâm ngà ngà mở máy tính lên tìm một trang web có danh tiếng về tình yêu và hôn nhân, điền một đống thông tin cá nhân, hộ chiếu và chứng nhận tùy thân của anh, lúc này mới tâm tình thoải mái đi tắm rửa rồi ngủ.

Trang web tình yêu và hôn nhân này có đáng tin hay không thì không biết, nhưng tuyệt đối đủ nhiệt tình, liệt anh vào hội viên chất lượng còn không nói, mỗi tuần đều đề cử một đối tượng cho anh làm quen. Cố Lâm không hề cảm thấy phiền, chỉ là gần đây có công tác nên lười phải ra ngoài xã giao.

Thẳng đến hai tháng sau lúc bị bạn tốt Phạm Tư Triết kích thích, Cố Lâm mới sắp xếp thời gian, đáp ứng gặp mặt nhà gái bên trang web Hồng Nương.

Hồng Nương mau chóng truyền tới tự liệu của nhà gái, trên báo cáo còn có một con dấu thật to với hàng chữ “99 phần trăm là do ông trời tác hợp”, nhìn giống như là bọn giang hồ lừa gạt vậy.

Cố Lâm ấn con chuột xuống.

Vương Miêu, 27 tuổi, làm việc ở một trường dạy ngoại ngữ nổi tiếng, chuyên ngành tiếng Pháp, có xe có phòng có hộ khẩu,chỉ thiếu đối tượng.

Lại xem ảnh chụp, là hộ chiếu và giấy chứng nhận, hộ chiếu và giấy chứng nhận đều tốt mà người nọ cũng không hề xấu.

Cố Lâm có chút hoài nghi: Điều kiện tốt như thế, mà phải nhờ người tìm đối tượng kết hôn à?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.