Lần Nữa Yêu Anh

Chương 52



Chương 52

“Alo, tôi nghe”

Cô thư kí tên SaSha một tay lật xấp tài liệu, một tay nhấc điện thoại thanh lịch nghe máy.

“Vâng, chúng tôi ở đội bảo vệ. Hiện tại trước công ty có một người phụ nữ muốn gặp giám đốc Jung.”

“Các anh cứ theo thường lệ đưa khách đến chỗ phòng chờ ở đại sảnh thôi là được rồi, sao lại phải thông báo.” Cô nhíu mày thắc mắc

“Nhưng mà…vị khách này hơi…có vẻ như là…”

Nghe giọng nói khó xử của nhân viên bảo vệ cô càng thấy kì quái. Trong đầu vì ám ảnh lập tức hiện lên khuôn mặt của Park GaIn nhưng sau đó lại bác bỏ. Ả đợt trước báo chí có đưa tin sau vụ tai nạn tâm trí ả đã bất bình thường, hiện tại được giam giữ ở bệnh viện tâm thần thì làm sao đến đây được. Càng nghĩ càng thấy thắc mắc cuối cùng cô cũng rời vị trí đi xuống đại sảnh xem sao.

Lúc xuống đến nơi liền hiểu ra lí do. Trước mặt cô bây giờ là một người phụ nữ tầm ba mươi, bề ngoài không hề sang trọng hay ra dáng người đến bàn công việc. Người này chỉ mặc một bộ đồ thun như những người nội trợ, trên mặt còn có điểm hớt hải gấp gáp. Nhìn kiểu gì thì cũng không giống như người có liên hệ mật thiết với giám đốc.

“Xin lỗi..chị là?” SaSha lên tiếng dò hỏi.

“Tôi là Song Jihyo, là người giúp việc của giám đốc Jung. Xin cô cho tôi gặp anh ấy, thật sự có chuyện rất gấp.” Chị Song cuống quýt nói.

“Hiện tại giám đốc đang có cuộc họp quan trọng, không tiện gặp.”

“Thật sự là chuyện rất gấp, cô làm ơn cho tôi gặp anh ấy.”

“Nếu là chuyện quan trọng chị có thể nói lại với tôi, khi giám đốc họp xong lập tức tôi sẽ thông báo với anh ấy.”

Chị Song bậm môi suy nghĩ, nhớ lại trước đây Yunho từng dặn dò chuyện Jaejoong nhất định không được nói với người ngoài. Hắn là giám đốc tập đoàn lớn, lăn lộn làm ăn trên thương trường kẻ thù cũng không ít, hắn không muốn để Jaejoong bị liên lụy vào chuyện làm ăn của hắn. Nghĩ vậy chị lại lắc đầu nói tiếp.

“Không được, đây là bí mật. Xin cô mau cho tôi gặp anh ấy, nếu anh ấy không tiện ra ngoài thì nói anh ấy mở điện thoại lên cũng được. Tôi sẽ nhắn tin cho anh ấy, đọc một tin nhắn không ồn ào cũng không tốn thời gian đâu.”

“Xin lỗi chị, giám đốc có luật vào phòng họp tuyệt đối không được mở điện thoại cũng không ai được tự ý rời chỗ hay có hành vi làm gián đoạn.Tôi không muốn làm khó chị đâu nhưng mà…mong chị thông cảm chờ hết cuộc họp được không?”

Đưa tay vò rối mái tóc mình, chị Song bất lực nghĩ mãi cũng không biết làm sao. Cuối cùng đánh liều kéo tay cô thư kí lại gần thì thầm nho nhỏ một câu ngắn gọn. Hai tên bảo vệ đứng bên cạnh trong lòng cũng vô cùng thắc mắc không biết cô đã nghe thấy gì mà thoắt cái mặt đã không còn hột máu.

“Chị…chị đùa à? Người ở công ty này ai cũng biết..giám đốc không có..”

“Suỵt. Tôi đã nói cho cô nghe rồi đó, bây giờ cô làm ơn vào báo ngay với giám đốc, chuyện này không đùa được đâu, tôi phải đến bệnh viện ngay.”

Nói xong chị Song vội vàng leo lên chiếc taxi gần đó phóng đi để lại cô thư kí vẫn còn nghệch mặt ra vì choáng.

SaSha cắn móng tay nặng nề quay lại phòng làm việc cân nhắc xem chuyện vừa rồi đúng sai thế nào. Nếu bây giờ đi báo chuyện không có thì kiểu gì cũng bị trừ sạch lương, còn bị khiển trách trước mặt hội đồng, còn chuyện có mà không báo thì nói không chừng bị đuổi việc là còn nhẹ, nặng hơn là gì thì cô chưa dám nghĩ.

Cân não một hồi, cuối cùng cũng liều một phen bước tới cửa phòng họp đóng kín mít, đếm đủ mười lần nuốt nước bọt mới dám gõ nhẹ vào cánh cửa rồi nhẹ nhàng đẩy vào.

Không khí trong phòng họp cũng đột ngột bị hành động đó của cô làm cho đông cứng lại. Cô nhìn thấy hàng trăm ánh mắt đang chòng chọc nhìn vào mình như quái vật mà mặt méo xệch, tự hỏi bây giờ muốn đổi quyết định có phải đã quá muộn hay không.

Yunho đang đứng trên bục thuyết trình, khuôn mặt đứng gần màn hình chiếu sáng chói như thế nhưng vẫn nhìn rõ ra sắc đen u ám, nói cũng phải, ai bảo cô là người đầu tiên gan cùng mình vi phạm luật hắn đặt ra cơ chứ.

“G..giám đốc..anh có thể..” cô hai tay vẫn đang níu chặt lấy cánh cửa, lắp bắp nói

“Có chuyện gì?”

Nghe tầng giọng không thể trầm hơn nữa của hắn cô thấy như gió bắc cực phi thường táp vào mặt, hai chân bắt đầu kịch liệt run rẩy.

“Cái đó…anh có thể ra…ra ngoài này…một chút được không…tôi có chuyện muốn nói…”

“Có chuyện gì thì cô mau nói đi, thật lãng phí thời gian cuộc họp” hắn khẽ gắt

“Nhưng mà…cái đó..tùy tiện nói ra tôi…thấy..không được nhưng rất quan trọng, giám đốc ra ngoài này được không ạ?”

“ Chuyện đã quan trọng đến mức phải vi phạm cả luật công ty thì mau nói lớn ra để tôi còn phổ biến luôn vào cuộc họp cùng với mọi người  tìm cách giải quyết. Cô còn ở đó nhiều lời gì nữa ?”

Hắn dằn mặt tay xuống bàn quát lớn, cả công ty ai cũng biết Yunho là người rất chú tâm vào công việc, mỗi khi bị ai đó làm gián đoạn đều nổi nóng. Thân là con gái bị người khác lớn tiếng ở trước mặt nhiều người như vậy tự nhiên cũng sẽ thấy hổ thẹn, nhìn xuống bên dưới còn không ít đồng nghiệp nữ khinh khỉnh nhìn cô bằng ánh mắt chế nhạo khiến máu nóng trong cô sôi lên, nghiến răng đạp mạnh vào cánh cửa phòng họp, nghiến răng hét lên.

“QUÁT QUÁT CÁI *BEEP* VỢ ANH ĐẺ RỚT TỚI NƠI RỒI MÀ CÒN Ở ĐÓ LỚN LỐI CÁI GÌ HẢ.”

.

.

.

.

.

.

Mặt Yunho lập tức biến sắc.

Bên dưới lại càng im bặt.

Có con quạ trong truyền thuyết bay ngang qua~

Quác quác ~ quác quác.

Khi định thần lại đã thấy bục thuyết trình trống trơn, mọi người liền nháo nhào nhìn về phía cửa phòng họp, nơi có bóng người vừa xẹt ngang qua cô thư kí với tốc độ vũ bão.

Cả phòng họp một giây sau như ong vỡ tổ, mỗi người một câu bàn tán loạn xạ. Không ít người hiếu kì còn chạy ra ngoài để chứng kiến dáng lưng giám đốc đang guồng chân chạy trên hành lang trơn bóng, lúc ở ngã rẽ cuối hành lang còn suýt ngã nhào đầu vì trượt.

“Chuyện đó là thật sao? Chuyện vợ giám đốc sắp sinh?”

“Thật không thể tin được, tôi còn không biết giám đốc có vợ.”

“Tôi cũng vậy.”

“Ai cho tôi biết đang xảy ra chuyện gì vậy nè?”

“Tin được không trời, vụ này chấn động quá.”

“Phó giám đốc Park, anh thân với giám đốc lắm phải không? chuyện vợ con của giám đốc là sao vậy?”

“Vợ giám đốc là người như thế nào? Chúng tôi đã gặp bao giờ chưa?”

Đám đông sau một hồi bàn tán lập tức chuyển hướng sang khai thác thông tin từ Yoochun – người đang thở dài vì lần cá độ này mình phải rước phần thua – anh đút tay túi quần, ngước mắt nhìn trần nhà ưu tư rồi đều đều cất giọng.

“Mọi người thấy giám đốc là người như thế nào?”

“Bình tĩnh, quyết đoán, lạnh lùng, lý trí”

“Vợ anh ta chính là người khiến anh ta không  bình tĩnh, không quyết đoán, không lạnh lùng và không lý trí.”

Trước câu trả lời vô thưởng vô phạt của Yoochun, mọi người đành chậc lưỡi rồi tiếp tục tụm năm tụm bảy, lên lịch đến bệnh viện thăm nom lấy điểm.

Nghe thấy tiếng chuông điện thoại ở chỗ bàn làm việc của mình, SaSha nhún vai rời khỏi hiện trường hỗn loạn.

“Alo tôi nghe”

[…]

“Vâng, xin chờ một chút”

“Phó giám đốc Park, điện thoại từ bệnh viện Seoul tìm anh”

Yoochun nhíu mày, chợt nhớ điện thoại của bản thân cũng đã tắt nguồn, anh nhanh chóng đứng lên rồi đi tới chỗ cô nhấc điện thoại nghe máy.

“Tôi nghe”

[…]

“HẢ?????”

Chả ai biết được đầu dây bên kia nói gì, chỉ thấy Yoochun súc tích thốt lên một tiếng sau đó ném ống nghe đi, nhắm thẳng hướng chạy khi nãy của giám đốc mà lao theo, ngay cả tư thế suýt nhào đầu ở khúc cua cũng được tái hiện sinh động khiến đám nhân viên phía sau rộn ràng bình luận.

“Quen ghê.”



Đường phố Seoul vào gần trưa đã không còn kẹt xe như giờ cao điểm sáng nhưng số lượng xe cộ vẫn có thể xem là đông đúc, cho nên chuyện hai chiếc xe một đen một đỏ bán mạng phóng như điên như dại trên trục đường chính khiến không ít người kinh ngạc. Lắm người vì bị tốc độ của hai chiếc xe dọa cho nổi nóng, nghểnh cổ ra khỏi cửa xe mắng ầm ĩ.

Đoạn đường vốn dĩ đi mất nửa tiếng hiện tại được rút ngắn chỉ còn hơn mười phút, chiếc xe đen điêu luyện tấp vào bãi đỗ xe đông nghẹt, chiếc xe đỏ chậm hơn một chút nhưng cũng không thua kém, quay nhanh nửa vòng vừa vặn nhét vào khoảng trống ngay bên cạnh.

Yunho tông cửa xe bước xuống, nhìn thấy Yoochun cũng đang cuống cuồng chui ra, trong lòng bỗng dâng lên cảm động.

“Cậu thật sự là anh em tốt, lo lắng cho vợ chồng tôi nhiều như vậy”

“LO LO CÁI *BEEP* CON MẸ NÓ, SU CỦA TÔI  Ở PHÒNG BÊN CẠNH ĐẤY.”

Thật tình mà nói thì hôm nay với hắn chính là lễ kỉ niệm cấp dưới vùng lên a.



Hai người không ai nhường ai, vừa chạy vừa lấn nhau cuối cùng cũng đến được khoa sản. Từ xa trông thấy ông Jung mặc  pyjama chấm bi đi qua đi lại Yunho liền lập tức gọi lớn

“Ba, vợ con con sao rồi.”

“Sao lại tới trễ như vậy hả? Jaejoong vào đó được một lúc rồi. ”

“Còn Junsu, em ấy làm sao hả bác?” Yoochun thở hồng hộc chen vào hỏi

“Nó thấy Jaejoong vừa khóc vừa kêu đau, bị tác động tâm lý gì đấy rồi tự vỡ nước ối theo. Bác sĩ chỉ nói nhiêu đó, hiện tại đang la hét ở phòng bên cạnh.”

Hai người họ lập tức đi đến trước cánh cửa hai phòng, nhón chân áp tai nghe ngóng động tĩnh bên trong. Bỗng cánh cửa phòng sinh của Junsu bật mở, Yoochun xấu hổ lùi lại vài bước.

“Anh là chồng của thai phụ bên trong phải không?” cô y tá hỏi

“Vâng, là tôi đây”

“Phiền anh vào đây thay đồ vô trùng, chúng tôi cần anh hỗ trợ”

Yunho nghe thấy thế liền chạy lại chỗ bọn họ, khẩn trưởng hỏi

“Anh ta được vào trong sao? Vậy có phải tôi cũng được vào không? Vợ tôi đang sinh ở phòng bên kia”

“Không đâu ạ, vì đây là trường hợp đặc biệt.”

Cô y tá ngắn gọn trả lời sau đó túm tay Yoochun đang vênh mặt lôi vào phòng, cánh cửa một khắc đóng sập vào mặt Yunho.

“Sao lại bất công như vậy? Tôi cũng muốn nhìn thấy con tôi lúc chào đời mà”

Hắn bất mãn hét lên, tay chân vung loạn xạ nhưng ngay sau đó nghe thấy giọng ông Jung khẩn trương gọi từ phía bên kia.

“Yunho, mau lại đây. Jaejoong hét to quá kìa, có phải đang sinh không?”

Hắn vội vã chạy lại, cả người hai cha con bọn họ đều dính chặt lên cánh cửa nghe ngóng. Ruột gan hắn đứt từng khúc khi nghe Jaejoong hét lên từng cơn, bình thường cậu chỉ bị đau một chút hắn đã cuống quýt , hiện tại nghe cậu kêu la thảm thiết như vậy khiến chính bản thân cũng thấy đau như chính mình đang sinh đứa nhỏ.

“Cố lên em, cố lên em, con mình phải là hyung”

“Cố lên con, cố lên con, cháu ta phải là hyung”

Tiếng la hét của cậu chợt yếu dần đi thay vào đó là một chuỗi âm thanh diệu kỳ mà hắn chờ đợi đã gần một năm nay.

Oe oe oe~

“Ra rồi ra rồi, con con ra rồi ba ơi”

Yunho khó nén được sự vui mừng, hắn ôm chầm lấy ông Jung xoay vòng khiến ông chóng mặt gần chết nhưng nét mặt cũng rạng ngời sung sướng.

Ít phút sau cửa phòng cũng mở, y tá bế trên tay đứa nhỏ đã được tắm sạch sẽ quấn trong một chiếc khăn bông lớn bước ra, phía sau là Jaejoong vì đuối sức  đã thiếp đi trên băng ca. Hắn rưng rưng nước mắt đón lấy bé con, niềm hạnh phúc hiện tại dùng từ  ‘vô biên’ cũng không đủ để diễn tả.

Cũng ngay lúc đó, liền nghe thấy tiếng náo nhiệt trong phòng bên cạnh

“Á, em đừng cắn Junsu, nhả ra đi”

“AAAAAAAAAAAAAAAA ĐAU QUÁ”

“Tóc anh, Su ơi tóc anh, nhẹ tay thôi em.”

“CHẾT TIỆT AAAAAAAAA TÔI THỀ KHÔNG ĐẺ CHO ANH ĐỨA NÀO NỮA”

“Rách áo anh rồi, em bình tĩnh, một đứa, anh hứa là một đứa này thôi.”

“AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA”

Nụ cười đắc ý cong vút trên khóe môi của hắn, mặc kệ trận chiến của hai vợ chồng ồn ào đó hắn tiếp tục với niềm hân hoan tột đỉnh, nhẹ cúi đầu hôn lên gò má non nớt của bé con đang e e trong vòng tay mình.

“Chào con, Jung Sehun”



3 NĂM SAU

Bé con đỏ hỏn ngày nào đã biến thành một nhóc tì vô cùng đáng yêu và lanh lợi. Càng lớn khuôn mặt Boo càng hiện rõ những đường nét hài hòa kết hợp của hắn và cậu. Làn da trắng sữa của Jaejoong này, mũi cao của hắn này, đặc biệt là đôi mắt, tuy nhỏ và dài hệt như mắt hắn nhưng lại đen láy, long lanh sáng ngời giống cậu. Nhất là mỗi khi  cười rộ lên lập tức biến thành hình trăng khuyết đáng yêu không tả được.

Duy chỉ có cái miệng móm là hệt như Junsu. Không ai lý giải được.

Jaejoong mấy lần trêu hắn, nói rằng vì ngày xưa hắn và Junsu hay cãi nhau nên giờ ông trời mới cho bé con cái miệng giống hệt Junsu. Tuy hơi móm một chút nhưng lúc bé cười toe toét lộ ra hàm răng sữa nhỏ xíu cùng với đôi mắt trăng non liền khiến người ta thấy rạng rỡ như mặt trời nhỏ, chính là sức hút không thể chối từ.

Jaejoong so với ba năm trước không hề khác đi, họa chăng là ngày càng xinh đẹp đến nao lòng người. Từ ngày có Boo, vẻ ngây thơ trong sáng của cậu dần mất đi, thay vào đó là sự chính chắn, đằm thắm rất mặn mà khiến mỗi lần cùng nhau ra ngoài Yunho đều phải trừng mắt với mấy gã đàn ông nhìn chằm chằm vào cậu.

Hiện tại hắn đã thay ông Jung đứng lên lãnh đạo tập đoàn họ Jung, bận bịu trăm công nghìn việc như thế nhưng hễ có thời gian là chơi đùa với bé, bé muốn gì hắn cũng chiều. Thậm chí cả ngày ngồi ở công ty đau lưng gần chết vậy mà về nhà nghe bé bảo muốn cưỡi gấu là nằm ngay ra sàn cho bé leo lên lưng nhún nhún rồi vui vẻ bò quanh phòng khách.

Bận bịu là vậy nhưng Yunho luôn tranh thủ cuối tuần đưa cả nhà đi chơi, có khi là về YeonJu thăm ông bà Kim, có khi chỉ đơn giản là tụ tập hai gia đình tại nhà ông Jung mở tiệc thịt nướng. Boo của họ với đứa nhỏ Chanyeol nhà Yoochun cũng rất hòa hợp, gặp nhau liền hihi haha từ sáng đến tối không biết mệt, hệt như hắn với Junsu cãi nhau gần ấy năm cũng chưa  phân thắng bại.



“Babi,Babi~ bế bế”

Boo vừa được Jaejoong mặc cho bộ quần áo bông cún con trắng xinh liền giơ tay về phía hắn chu môi kêu lên

“Boo bảo bối, hôm nay con muốn  đi đâu, đi công viên Cassie chơi nha, cả nhà lại cùng đi đu quay to to có chịu không?” Yunho bế bổng bé lên cưng chiều hỏi

“Con muốn đi ngựa gỗ, muốn đi với Babi Mami”

“Được, đến lúc đó sẽ cho con đi tới chóng mặt luôn”

Jaejoong vừa nói vừa nựng gò má phúng phính của bé, trên tay cậu là một giỏ đồ ăn chuẩn bị sẵn và vật dụng linh tinh của Boo. Có con nhỏ nên mỗi lần ra ngoài chơi cả hai đều phải chuẩn bị rất nhiều thứ.

“Hôm nay chú Chun có dắt ChanChan đi không Babi?”

“Có nhưng họ sẽ đến sau một chút, Jaejoong à, em bế Boo đi, giỏ đồ nặng để anh xách ra xe cho.”

“Yehett~ đi chơi đi chơi”



Công viên trò chơi cuối tuần thật đông đúc, bé Boo hào hứng đòi chơi hết trò này đến trò khác, khuôn mặt trắng nõn cũng ửng đỏ dưới nắng. Cả gia đình ba người xinh đẹp rất hạnh phúc, tươi cười rạng ngời khiến không ít người đi qua phải ngoái lại trầm trồ ghen tị.

Sau một hồi cuối cùng cả gia đình cũng đến được chỗ đu quay rất lớn. Yunho một mình đứng vào hàng mua vé còn Jaejoong  bế Boo đứng ở ngoài chờ, cậu tranh thủ cho bé uống chút nước ép mang theo.

Tầm nhìn cậu phóng ra xa xa, cách đó có một đôi tình nhân trẻ đang chụp ảnh cưới, ánh mắt cậu cứ dán vào họ, ánh mắt ghi lại từng biểu cảm rạng ngời trên khuôn mặt hai người ấy rồi bất chợt thấy lòng nao nao.

Lúc Yunho quay lại với tấm vé trên tay cũng kịp trông thấy cảnh cậu bế bé con mỉm cười vu vơ nhìn đôi tình nhân xa lạ. Hắn vờ như không để ý bước đến ôm lấy con vào lòng rồi dắt cậu về phía đu quay.

Suốt thời gian đu quay xoay tròn, hắn cứ thẫn thờ nhìn ra khung cảnh bên ngoài chẳng buồn ồn ào nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Boo chỉ trỏ loạn xạ như mọi khi. Hắn lặng lẽ chuyển tầm mắt nhìn về phía cậu và bé con, chợt thấy lòng mình chùng xuống, tự trách bản thân vô tâm quá chừng.

Mãi lo lắng cho công việc và chăm sóc cho Boo, Yunho quên mất bản thân còn thiếu cậu một lễ cưới, một nghi thức quan trọng để hai người thật sự thuộc về nhau.

Anh xin lỗi, Jaejoong.



Sáng có nắng chan hòa, Jaejoong vươn vai thức dậy rồi tròn mắt nhìn chỗ bên cạnh mình trốn trơn. Yunho thường ngày luôn chờ cậu hôn mới chịu xuống giường bỗng dưng bốc hơi khiến cậu lấy làm lạ rồi đưa tay cầm lấy mảnh giấy nhắn màu hồng dán trên gối.

“Anh với Boo ra ngoài có chút việc, yêu em.”

Cậu bĩu môi rồi leo xuống giường đi làm vệ sinh cá nhân. Lúc xuống dưới nhà kinh ngạc phát hiện ra cả chị Song hôm nay cũng gọi điện thoại xin nghỉ một hôm. Jiji YoYo cũng bị bế đi theo hai bố con. Cả căn nhà rộng lớn như vậy mà một sáng đẹp trời chỉ còn có mình cậu loay hoay.

Jaejoong mang tạp dề vào định bụng làm ít thức ăn chờ hai bố con về, nhân tiện dọn dẹp lại một chút đống đồ chơi của Boo ở phòng khách nhưng chưa đâu vào đâu đã phải tạm gác lại, tắt bếp chạy đi mở cửa.

“Xin chào, tôi là SaSha, thư kí của tổng giám đốc Jung”

“A..chào chị, Yunho hiện tại không có nhà ạ” cậu lịch sự trả lời

“Vâng, là tôi theo chỉ thị của Tổng giám đốc đưa phu nhân đi.”

“S..sao cơ? Nhưng mà…”

“Nhanh đi thôi, sắp không kịp giờ rồi.”

Cô nói nhanh rồi nắm tay cậu kéo đi, cả tạp dề cũng chưa kịp cởi ra. Trước khi đi cô còn dùng chân đá mạnh cho cửa nhà đóng lại đàng hoàng. Sau đó hai người leo lên chiếc xe đang chờ sẵn phía trước.

“Chúng ta..đi đâu vậy?” Jaejoong e dè hỏi

“Bí mật, đến đó phu nhân sẽ biết” SaSha cười nhẹ nhàng chuyên tâm lái xe.

Chiếc xe từ từ giảm tốc độ rồi rẽ vào một khuôn viên rộng lớn rợp bóng cây xanh, SaSha đỗ xe lại rồi mở cửa cho cậu xuống.

“Phu nhân cứ theo đường thẳng đi vào bên trong nhé, tôi phải đi chuẩn bị một số thứ nữa.”

Jaejoong gật đầu rồi từ từ đi theo hướng cô nói, cậu liền trông thấy một bậc thềm rất cao, ở bậc thang cao nhất là Yunho tươi cười  bế Boo vẫy tay liên tục với cậu.

“Mami~~ Mami~~~”

“Nhanh lên đây nào Jae.”

Jaejoong dù không biết chuyện gì đang xảy ra nhưng vẫn mỉm cười bước lên những bậc thềm, một lát sau cũng tới được nơi hai bố con đang đứng.

Lúc này cậu mới nhìn rõ Yunho đang mặc một bộ vest đen rất bảnh bao, tóc vuốt ngược lịch lãm, còn Boo cũng không mặc những bộ đồ thú bông yêu thích hàng ngày, bé mặc áo somi trắng, quần đen có dây đeo, trên cổ còn có một cái nơ đỏ nhỏ xíu.

“Hai người đang làm gì ở đây vậy.”

“Babi nói là làm cho mami bất ngờ đó.” Bé toet toét cười

“Bất ngờ?” cậu nhướn mày hỏi lại

“Phải đó, em lại đây nào.”

Yunho đưa tay nắm lấy tay cậu, Boo lon ton chạy ra đứng trước mặt hai người, hai bàn tay mũm mĩm nắm lấy hai đầu sợi dây cột ở vòng cổ Jiji và Yoyo. Đoạn bé đi tới chỗ cánh cửa cao ngất đang đóng kín trước mặt, miệng nhỏ nhỏ kêu to.

“Cửa ơi, mở đi.”

Cánh cửa yên lặng vài giây rồi từ từ dịch chuyển, lúc này Jaejoong ngẩng đầu nhìn lên  ngờ ngợ nơi mình đang đứng chính là…

Cả lễ đường rộng lớn reo vang đón bước chân ba người, hàng trăm ngọn nến lung linh và hoa hồng khiến mọi thứ rất lung linh và đẹp đẽ . Trên tấm thảm nhung trải dài trên con đường tiến vào lễ đường, Boo dắt theo Jiji Yoyo lon ton đi trước, theo sau là Yunho mỉm cười hài lòng nắm tay Jaejoong đang nghẹn ngào không nói nên lời.

Chật cứng trên các băng ghế là toàn bộ nhân viên của tập đoàn, ngoài ra còn có một số hàng xóm thân thiết với gia đình cậu ở YeonJu. Ở hàng ghế đầu là ông Jung, ông bà Kim, Junsu đang vỗ tay chúc mừng rất nhiệt liệt.

Nhưng đến hai phần ba đoạn đường Boo bắt đầu mỏi chân, bé ngồi phịch xuống tấm thảm, quay đầu nhìn hai người rồi vươn cánh tay ngắn cũn mũm mĩm, mếu mếu nói

“Boo mỏi chân, Babi bế~”

Yunho dở khóc dở cười, ra hiệu với Yoochun đang đứng ở phía trước.

Yoochun nhanh nhẹn mang ra một con gấu nâu mặc áo hồng mà Boo rất thích, còn đặt tên là Pinku Pinku, đứng ở chỗ bục cao trước mặt cha xứ điên cuồng nhún nhún vẫy vẫy.

“Boo mau đến với chú này, chú có Pinku Pinku của con nè”

“Pinku Pinku”

Mắt bé sáng rỡ, chống tay chổng cái mông nhỏ vất vả đứng lên, sau đó mím môi đi nhanh về phía trước. Yunho cũng chờ có vậy vội vàng theo đội hình cùng cậu bước theo con.

Chẳng mấy chốc bé cũng đến nơi Yoochun đang đứng, hai tay ôm lấy Pinku của mình rồi bơ anh, chạy nhanh về phía hàng ghế đầu tiên.

Ông Jung cười lớn bế bổng bế ngồi lên đùi mình, sau đó bé nghịch ngợm chui qua chui lại giữa người ông nội và ông bà ngoại.

Lúc này Jaejoong và Yunho đã đứng ở nơi cao nhất của lễ đường, cậu vẫn còn đỏ hoen mắt khi chứng kiến những gì hắn và con đã làm cho mình. Hắn yêu thương hôn lên trán cậu, thì thầm

“Em là nhân vật chính đấy, khóc mãi xấu lắm”

“Tại anh đó chứ, anh xem ai cũng rất xinh đẹp, em lại” cậu bĩu môi hờn dỗi nhìn xuống bộ quần áo và cái tạp dề còn nguyên y trên người mình

Nhưng với hắn, Jaejoong dù không có váy cưới lộng lẫy, con có son phấn điểm tô thì vẫn là Jaejoong đẹp nhất ngày hôm nay, mãi mãi không ai có thể sánh bằng.

“Ta tuyên bố hai con là vợ chồng”

“HOAN HÔ, HÔN ĐI HÔN ĐI HÔN ĐI”

Đám đông bên dưới phấn khích reo hò, Jaejoong ngại ngùng muốn tránh đi nhưng vẫn là không thoát được, từ chỗ xấu hổ dần choàng tay qua vai hắn chìm đắm trong nụ hồn ngọt ngào bất tận.

“Boo, ba mẹ cậu đang làm gì thế” bé Chanyeol ngồi trong lòng Junsu, nhìn thấy cảnh tượng đó liền nhíu mày hỏi

“ChanChan là đồ ngốc, Babi là đang cắn môi Mami đó” Boo ôm gấu hồng Pinku, môi nhỏ chu chu ra vẻ uyên bác giải thích

“Vậy mình cũng thử cắn môi đi”

“Biến thái !”

Đêm hôm đó, Boo sau một ngày chơi đùa liền ngủ rất ngon, cái miệng nhỏ trong lúc ngủ còn hơi hé mở phát ra tiếng ngáy khe khẽ rất đáng yêu.

Yunho vừa nhìn thấy Jaejoong xinh đẹp dỗ bé ngủ xong, hai mắt liền lóe lên tia nham hiểm, hắn chờ giây phút này lâu rồi.

Ngay lập tức kéo Jaejoong về giường, tắt đèn làm chuyện xấu a.

“Aaaaaa…Yun…~nhẹ thôi..~ aaaaaa”

“Em thiệt là câu dẫn.”

“Hưm…anh là đồ..aaa..háo sắc..aaaaaaa”

“Như vậy..ưmm…em mới thích đúng không?”

“aaaaaaaaaaaa…. đáng ghét….aaaaaaa”

“Anh nói này Jae”

“…”

“Boo ba tuổi rồi”

“…”

“Lớn rồi”

“…”

“Mình làm đứa nữa nha.”

“KHÔNGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGG’’

……..

Nhiều năm sau.

“Hahahahha, đồ mèo ngu, hahahhaha”

Giữa phòng khách rộng lớn của căn nhà số 83, một thiếu niên tuổi trạc hai mươi bộ dạng rất vui vẻ ngồi trên sofa, một tay cặp nách con thú bông sâu lavar màu vàng, một tay vỗ đôm đốp lên đùi cười nắc nẻ xem Tom và Jerry.

“Boo, sao con dậy sớm vậy.”

“Tại Babi Mami ồn ào quá đó, con không ngủ được”

Jaejoong đỏ mặt nhìn nét cười tinh ranh trên mặt con trai mình. Thằng nhóc lớn lên thì không còn ngoan ngoãn như ngày xưa, thay vào đó vừa nghịch ngợm vừa tinh ranh không ai sánh bằng. Nhưng trong mắt họ đáng yêu thì vẫn là số một.

Cậu ngồi xuống cạnh nhóc, đưa tay xoa xoa mái tóc mềm mềm, chợt nhận ra thiếu thiếu gì đó liền quay sang hỏi

“Bacon đâu rồi con?”

“Nó sáng sớm đã mê trai bỏ nhà đi rồi.”

Jaejoong thở dài, tiếp tục xoa đầu đứa nhỏ

Nói về Bacon – đứa con trai thứ hai của hắn và cậu, tên thật ra rất mỹ miều là Jung Baekhyun nhưng do Boo ngày bé bị ngọng, gọi chệch đi tên em mình thành Bacon, cả nhà hay nhại theo bé rồi thành chết tên. Bacon từ bé đã quấn thằng nhóc Chan của nhà Yoochun, ngày nào không bế bé sang bên ấy chơi sẽ khóc um lên, lăn lộn giữa nhà nói ba mẹ không thương, đòi bỏ sang ở với ông nội.

Mà cứ y như rằng buổi sáng hai đứa nhỏ chơi với nhau thì kiểu gì buổi tối Junsu cũng hừng hực khói lửa bế ngược thằng con trai độc nhất sang nhà cậu tìm Yunho mắng vốn mấy vết răng trên mặt thằng nhỏ.

Lúc Jaejoong gọi Bacon ra hỏi tội nó còn vênh mặt ưỡn bụng tròn ủm ra tuyên bố  “Là con đánh dấu Chan đó, Chan là của con đó, sau này con cưới Chan về làm vợ đó.”

Tưởng đâu lời nói trẻ con vui một lúc rồi thôi không ngờ sẽ trở thành sự thật ở tương lai gần, mà cậu với Yunho thật ra cũng chẳng hề lo lắng, thằng Chanyeol thừa hưởng máu sợ vợ từ ba nó, kiểu gì Bacon nhà họ cũng không phải đứa chịu thiệt.

Rồi quay lại ông trời nhỏ này đây, thằng em coi như đã yên bề gia thất nhưng thằng anh vẫn còn vô tư không tả được. Mấy lần Jaejoong dò hỏi thằng bé về chuyện yêu đương nhóc đều bĩu môi, nói cả đời sẽ ở với ba mẹ.

“Boo, chị giúp việc đâu rồi sao mẹ không thấy”

“Con đuổi rồi”

“Sao vậy?” cậu kinh ngạc

“Vì cô ta không biết pha trà sữa”

Cậu đưa tay day nhẹ thái dương mình, thật nhức đầu mà. chị Song vì lập gia đình cách đây vài năm nên đã nghỉ việc, gần đây hai vợ chồng mới quyết định mướn người giúp việc để phụ trách dọn dẹp.

Nhưng thằng nhóc này cứ đuổi hết người này tới ngày khác, một tháng có khi năm sáu người tới rồi phải đi, riết rồi công ty cho thuê người giúp việc cũng chỉ khấn mau chóng hết hợp đồng để được giải thoát.

“Mami đừng vậy mà, tại vì cô ta không giỏi mà.”  nhóc nhào vào lòng cậu nũng nịu cọ cọ vào ngực cậu lấy lòng.

Con của họ là vậy, với người ngoài thì lạnh lùng, mặt nặng mặt nhẹ còn với ba mẹ lại ra sức nũng nịu, nhõng nhẽo không chịu lớn nhiều khi Yunho cũng đau đầu không biết trong quá trình dạy dỗ nhóc đã bị lỗi ở giai đoạn nào nữa.

“Được rồi, Boo ngoan, lần sau đừng hở chút đuổi người ta như vậy nữa.”

“Người ta lớn rồi, Mami đừng gọi là Boo nữa, hãy gọi con là ‘Sehun đẹp traiiiii’ đi”

Cậu vừa định đưa tay cốc cho nhóc một phát liền có một bàn tay từ phía sau chưởng thẳng một quyền vào trán nhóc khiến nhóc bật ngửa ra phía sau.

“Thằng kia, chỗ đó cho mày dụi hả?”

Yunho nghiến răng, giật ngược cậu lại ôm vào lòng mình

“Babi lớn rồi còn tranh ngực mẹ với con” nhóc ôm trán lăn lăn trên sofa rống lên.

“Ờ, tao thích vậy á. Mày có ngon đi tìm một cái đi, đừng tranh với tao nữa” hắn cười khả ố trả lời.

Jaejoong ngồi nhìn hai bố con chí chóe một lúc rồi lên tiếng hỏi

“Vậy người làm mới khi nào tới đến?”

“Con nói người ta rồi, xíu đến liền á”

“Nhà lại đổi người làm sao em?”

“Boo đổi đó, nó lại không chịu người cũ.”

“Ai bảo cô ta nấu ăn vừa không ngon vừa không đẹp. Ít ra cũng phải được phân nửa Mami nha, vừa thon thả, vừa trắng trẻo, mắt to nữa này.”

Đúng lúc Jaejoong định mở miệng mắng thằng nhỏ háo sắc giống ba nó thì chuông cửa reo lên. Nhóc liền phóng vèo qua cái sofa, lung đít hớn hở chạy ra mở cửa.

“Yehet, tới rồi tới rồi.”

Cánh cửa mở ra, ánh nắng chói lóa bên ngoài chiếu vào, mang theo một giọng nói trong trẻo vang lên.

“Xin chào cháu là Luhan, năm nay 22 tuổi, cháu quê ở Bắc Kinh, cháu không có nhiều kinh nghiệm lắm nhưng cháu hứa sẽ làm việc thật chăm chỉ.”

Cậu bé nọ vì hồi hộp mà nhắm tịt mắt lại khi cửa mở, cứ vậy tù tì một hơi giới thiệu. Sau đó thấy người trước mặt sao mà im ắng quá, lại he hé đôi mắt to tròn bắt gặp chàng thanh niên cao lớn trước mặt đang nhìn chằm chằm vào mình, có chút xấu hổ cúi gằm mặt xuống không dám ngẩng lên nữa.

Jaejoong mỉm cười nhìn nhóc bất động như chết đứng ngay ở cửa nhà, sau đó bên tai có giọng hắn trầm ấm vang lên.

“Cảnh này quen không em”

“Ngày xưa anh dữ tợn hơn nhiều”

“Chậc…ai biểu em ngày xưa không chịu cho anh biết là mình đáng yêu như vậy”

“Đồ nịnh”

Rồi sau đó hai người tiếp tục hướng mắt nhìn về phía cửa, lòng dâng lên chút xao xuyến bồi hồi kỉ niệm xưa.

“Sehun đẹp traiiiiiii, còn không mau để cậu ấy vào nhà” Yunho giở giọng trêu

Nhóc như tỉnh mộng, một tay đưa lên miệng chùi dãi một tay nắm lấy cánh tay thon gầy trắng mịn kia kéo vào nhà, nhóc hăm hở lôi cậu bé lên cầu thang còn trơ trẽn bảo dẫn người ta đi tham quan phòng ngủ.

Nhìn hai đứa nhỏ khuất bóng, Jaejoong liền tủm tỉm cười chọt chọt vào lồng ngực hắn.

“Anh có thích con mình làm rể Bắc Kinh không?”

Hắn chẳng thèm chần chừ, trả lời ngay lập tức

“Hay là mình cứ bất chấp gả tụi nó đi hết đi em, nhà yên tĩnh một chút vợ chồng mình mới an nhàn dưỡng già được chứ”

Nghe hắn nói xong cậu này, cậu tự nhiên thấy mặt hắn gian gian sao đó.

Rồi bịch một cái, bị cả thân gấu đè lên sofa mà sờ soạt.

“Yahh yahhh….còn con ở nhà..aa..đó”

“Xấp nhỏ trên 18 rồi, không lo.”

“aaaa…mới sáng sớm…đó..aaaaaaa”

“Thể dục sáng tốt cho sức khỏe.”

“Aaaaaaaaa…..aaaaaaaaaaaaaaaaaaa”.



Đồng bố đồng con, trên giường dưới ghế. Cả căn nhà cứ vậy vang lên tiếng ai oán thấu tận trời xanh.

Cái câu ‘Hổ phụ sinh hổ tử’.

Là vậy đó.

Đúng ghê!

THE END.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.