Hoa Hướng Dương Tinh Và Tiểu Đạo Sĩ

Chương 6



Chương 6
P21:

Nếu quyết định để cho Quân Tử Lan lưu lại, đại đạo sĩ bắt đầu dạy hắn nói chuyện. Tuy rằng trên mặt Quân Tử Lan biểu tình phong phú đến nỗi cho dù không nói lời nào cũng có thể hiểu rõ ràng gần hết ý tứ của hắn, bất quá vẫn luôn có đôi lúc không có cách nào diễn đạt.

Đại đạo sĩ chỉ vào các loại đồ vật, kiên nhẫn dạy Quân Tử Lan như dạy đứa nhỏ: “ Cái này gọi bút lông.”

Quân Tử Lan manh manh gật đầu, mồm miệng không rõ mà nghiêm túc lặp lại: “ Bút lông.”  (o>▽<)ノ

Đại đạo sĩ: “ Cái này gọi sách.”

Quân Tử Lan: “ Sách.” (o>▽<)ノ

Đại đạo sĩ: “ Cái kia gọi nghiên mực.”

Quân Tử Lan: “ Nghiên mực.”  (o>▽<)ノ

Đại đạo sĩ trên mặt nổi lên một tia khả nghi đỏ ửng, chỉ chỉ chính mình nói: “ Khục… Ta là tướng công.”

Quân Tử Lan trợn to hai mắt, đỏ mặt nhìn đại đạo sĩ không nói lời nào: o(*////▽////*)o

Đại đạo sĩ xoa bóp khuôn mặt hắn: “ Ngoan, gọi.”

Quân Tử Lan bụm mặt: “ Tướng công.”  (っ//////////c)

Đại đạo sĩ bị manh đến cơ hồ khoái khóc lên: “ Đến, tướng công ôm.”

Quân Tử Lan vui sướng nhào vào trong lồng ngực của hắn: “ Tướng công! “ o(≧▽≦)o

Đại đạo sĩ nhất thời cảm giác chết cũng đáng: “ Ngoan!”

Quân Tử Lan thấy hắn cao hứng làm cho nhóc càng mừng hơn: “ Tướng công tướng công! “ ヽ(〃▽〃)

Đại đạo sĩ lệ rơi đầy mặt: “ Tốt tốt tốt! Tốt tốt tốt!”

Quân Tử Lan ở trên người đại đạo sĩ  phải cọ một cái trái cọ một cái: “ Tướng công! Tướng công! Tướng công! “ ~(~o ̄▽ ̄)~o o~(_△_o~)~

Đại đạo sĩ lau máu mũi, hạnh phúc cơ hồ ngất đi:…

P22:

Hôm nay tiểu đạo sĩ vừa đọc sách vừa cắn hạt dưa, chính là ăn đến cao hứng, hoa hướng dương tinh mặt giận dữ xuất hiện, nắm lên hạt dưa còn dư lại ném xuống đất, tức giận nói: “ Ngươi lỗ mãng!”

Tiểu đạo sĩ đầu óc mơ hồ, ấm ức nói: “Ngươi làm gì đột nhiên nói ta? Ta làm sao vậy?”

Hoa hướng dương tinh chỉ chỉ hạt dưa trên đất: “ Ngươi biết đây là hạt dưa của người nào không mà ăn bậy?”

Tiểu đạo sĩ cũng là chịu phục: “ Không phải chỉ là hạt dưa sao, ngươi cũng quá ghen tị.”

Hoa hướng dương tinh trừng tiểu đạo sĩ một chút, đột nhiên quỷ bí mà nở nụ cười: “Vậy hạt dưa của ta ngươi có ăn không?”

Tiểu đạo sĩ một mặt mê man, mơ mơ hồ hồ mà đáp: “ Cùng loại hạt dưa khác có cái gì không giống nhau sao?”

Hoa hướng dương tinh: “ Không phải không giống nhau.”

Tiểu đạo sĩ: “ Vậy thì có cái gì không ăn được?”

Hoa hướng dương tinh cười hì hì, xoay tay một cái nắm chặt, biến ra một cái hạt dưa đặt lên bàn: “ Vậy ngươi ăn của ta, ngươi ăn ta liền không tức giận.”

Tuy rằng cảm thấy được có chút quái quái, bất quá tiểu đạo sĩ vẫn là cầm lấy một hạt ăn, chép miệng một cái nói: “ Chính là hạt dưa phổ thông a.”

Hoa hướng dương tinh cười híp mắt: “ Đúng đấy, ăn nhiều một chút.”

Vì vậy tiểu đạo sĩ tiếp tục vừa nhìn sách vừa ăn hạt dưa, ăn xong một cái hoa hướng dương tinh liền biến một cái mới, ăn đến giữa trưa, tiểu đạo sĩ lại đưa tay, hoa hướng dương tinh buông tay: “ Không có không có, mệt chết ta, ta muốn tinh tẫn nhân vong.”

Tiểu đạo sĩ khóe miệng giật một cái: “Tinh…?”

Hoa hướng dương tinh cười nhẹ, ngón tay cầm lên một sợi tóc dài của tiểu đạo sĩ: “ Hạt giống nam nhân trồng ở trong bụng nữ nhân có thể mọc ra tiểu hài nhi, hạt dưa hoa hướng dương mà trồng ở bên trong có thể mọc ra tiểu hoa hướng dương, ngươi nói hạt dưa là cái gì?

Tiểu đạo sĩ bùm một cái mà một chút đỏ mặt: “ Ngươi… Ngươi tại sao như vậy a? Gạt ta ăn ngươi… cái kia.”

Hoa hướng dương tinh vô tội: “ Ngươi thích ăn hạt dưa, có biện pháp gì, cũng không thể cho ngươi ăn của người khác.”

Tiểu đạo sĩ dọn chồng sách, nổi giận nói: “ Ta không để ý tới ngươi.”

Hoa hướng dương tinh đem người ôm vào trong ngực, hôn lên tóc tiểu đạo sĩ một cái, ôn nhu nói: “ Ngươi không để ý tới ta thì ta để ý đến ngươi.”

Tiểu đạo sĩ không hề có sức lực mà hừ một tiếng.

Hoa hướng dương tinh đột nhiên nói: “ Ta muốn mang ngươi về thăm nhà một chút.”

Tiểu đạo sĩ kinh ngạc: “ Nhà ngươi?”

Hoa hướng dương tinh nghiêm túc gật gật đầu: “ Chính là ruộng hoa kia.”

P23:

Theo gió cuồn cuộn cả ruộng hoa hướng dương rực rỡ xán lạn ánh hoàng kim, làm nổi bật trời quang xanh thẳm, một loại xinh đẹp động nhân tâm.

Hai người đứng ở bên trong ruộng hoa, tiểu đạo sĩ nhớ tới mình đêm hôm ấy đi ngang qua bị dọa đến bộ dáng hồn bay lên trời, không khỏi xúc động, vì vậy kéo tay lại hoa hướng dương tinh nói: “ Nếu như không phải ngươi làm ta sợ buổi tối ngày hôm ấy, chúng ta cũng sẽ không quen biết nhau.”

Hoa hướng dương tinh rất tán thành, thâm tình chân thành nói: “ Dọa thêm lần nữa, kỷ niệm một chút.”

Tiểu đạo sĩ còn chưa kịp ngăn cản, hoa hướng dương tinh liền đùng một cái vỗ tay một cái bốp, lập tức cả ruộng hoa hoa hướng dương vèo vèo mà nghiêng đầu qua chỗ khác, thật giống hàng trăm hàng ngàn tiểu mặt tròn, tất cả đều hướng về tiểu đạo sĩ.

Tiểu đạo sĩ thở phào nhẹ nhõm: “Xem vào ban ngày rất tốt…”

Hoa hướng dương tinh một phong độ đại sơn vương, uy phong lẫm lẫm tuyên bố: “Đây là đại tẩu các ngươi.”

Một trận gió nhẹ khinh đưa, các tiểu hoa hướng dương lay động, dường như gật đầu, tiểu đạo sĩ nhìn thú vị, nở nụ cười.

Hoa hướng dương tinh nháy mắt mấy cái, đối tiểu đạo sĩ nói: “ Chúng nó nói dung mạo ngươi thật đẹp, cùng ta xứng đôi.”

Tiểu đạo sĩ đỏ mặt, nhỏ giọng nói: “ Cám ơn các ngươi.”

Hoa hướng dương tinh nhu nhu tóc tiểu đạo sĩ, ở bên trong ruộng hoa đi tới đi lui, cùng nhóm tiểu hoa hướng dương kéo việc nhà đến: “ Ai ngươi làm sao bị sâu cắn, ta giúp ngươi lấy xuống… Cái kia ai ngươi trưởng thành nên sinh tiểu hoa hướng dương… Cái gì? Ta dông dài? Lại nói ta nhổ ngươi lên, hừ… Ta không cho ngươi hù người, cẩn thận gia một cây đuốc đốt các ngươi, có hiểu hay không?”

Tiểu đạo sĩ cùng hoa hướng dương tinh tại bên trong ruộng hoa vòng tới vòng lui, ngượng ngùng nói: “ Ta thật là đần, đều quên mất nơi này là nhà ngươi, lâu như vậy không đã trở lại ngươi nhất định rất nhớ nhà, sau đó rảnh rỗi chúng ta liền trở lại thăm một chút…”

Hoa hướng dương tinh nghe vậy chậm rãi triển khai một nụ cười, tiểu đạo sĩ nhìn hắn, chỉ cảm thấy thời điểm hắn cười đôi mắt cũng cùng ôn nhu mà sáng lên, như hai vì sao, tiếp cái trán liền rơi xuống một cái hôn yên lặng nhợt nhạt, âm thanh mỉm cười vang lên bên tai hắn: “ Nơi nào có ngươi, nơi đó chính là nhà.”

Hoa hướng dương tươi đẹp xán lạn trong gió thu se se lạnh lay động tới lui, chập trùng bất định, một mảnh cánh hoa vàng kim chói lọi theo gió phấp phới, rơi vào chóp mũi, hơi điểm nhẹ.

( Tác giả có lời muốn nói: liền kết thúc rồi QAQ)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.