Hiền Thần Nan Vi

Chương 92: Đại hôn của thái tử



Chương 92: Đại hôn của thái tử
Hứa Tử Dĩnh chết triệt để xoay chuyển vận mệnh chiến tranh của đại lục, Hứa Tử Dĩnh vừa chết, Vũ Văn Thiên Thành liền hoảng tay chân.

Hứa Tử Dĩnh khi chế tạo thuốc nổ đều nghiêm khắc điều khiển lưu trình chế tạo, không cho người ngoài tham gia. Nàng xây địa cung ở dưới đất hoàng cung, trước khi chế tạo thuốc nổ đều sẽ đưa một đám tội phạm tử hình hoặc là nô lệ vào, tất cả lưu trình đều là để nàng toàn quyền theo dõi. Mỗi lần chế tác xong một đám thuốc nổ, mấy công nhân đó trước khi chưa ra khỏi địa cung liền bị độc chết hết, cho nên cũng không có người biết được □□ cùng phương pháp chế tạo.

Sau đó thuốc nổ cung cấp không đủ, phía trước có hơn bốn trăm vạn tướng sĩ cường thế tiếp cận, Vũ Văn Thiên Thành vò đầu dậm chân, chỉ hận ông trời mù mắt. Tuy là không cam lòng, hắn cuối cùng cũng vào tối ngày hôm sau mang theo mấy tâm phúc lặng lẽ từ địa cung trốn ra.

Lúc này không trốn, còn đợi đến khi nào. Chờ bọn Lý Hạo Sâm đánh vào hoàng cung Nguyệt quốc, kết cục của mình chỉ biết là thảm hại hơn.

Mà Vũ Văn Thiên Thành vừa rời khỏi không lâu, □□ mà Hứa Tử Dĩnh lén bố trí để tính áp chế Vũ Văn Thiên Thành lại chưa kịp nói cho Vũ Văn Thiên Thành liền bị kích hoạt.

Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, lực phá khổng lồ từ địa cung lan tràn lên trên, toàn bộ hoàng cung Nguyệt quốc nháy mắt liền bị san thành bình địa. Đây cũng chưa tính, vỏ trái đất bị sức mạnh này nổ tung, tạo thành động đất phạm vị không nhỏ trong Nguyệt quốc.

Hoàng cung Nguyệt quốc bị nổ tung, mọi người trong cung toàn bộ bị vùi lấp ở trong đất vàng. Tướng sĩ Nguyệt quốc ở tiền tuyến đã sớm tiến vào thời kỳ bủn rủn, bọn họ vốn chính là lấy ít chiến nhiều, đã sớm chịu đủ một ngày lại một ngày xuất binh. Vừa nghe tin cung điện Nguyệt quốc bị nổ tung, Vũ Văn hoàng đế mai táng trong động đất, tướng sĩ Nguyệt quốc liền yếu thế quy hàng trước.

Mồng năm tháng tư năm Thái Khang thứ hai mươi bảy, chiến tranh hai nước Nguyệt Diệu trải qua năm tháng rốt cuộc chấm dứt.

Trong trận chiến tranh này, quốc gia toàn bộ đại lục thống nhất cùng đoàn kết chưa từng có, bọn họ đoàn kết đồng lòng chống lại ngoại địch. Càng ở trong chiến tranh hiệp trợ cho nhau, sinh ra tình nghĩa thâm hậu, ngay cả Già Lâu quốc cùng Tuyết quốc xưa nay đối địch cũng tiêu tan tiền ngại, bắt đầu hữu hảo lui tới.

Trên đời này vốn không có kẻ địch vĩnh viễn, chỉ có đồng bạn vĩnh viễn.

Người cầm quyền các nước thấy được chỗ tốt bù đắp cho nhau, lui tới buôn bán, sau khi về nước, càng dùng sức chủ trương ngoại giao cùng ngoại thương. Kim quốc cũng mở ra cánh cửa phong tỏa mấy trăm năm, tiếp nhận thương phẩm hàng hóa từ nước ngoài, tăng lớn lui tới với nước ngoài.

Đại Diệu quốc vừa mới nghỉ ngơi lấy lại sức lại lần nữa rơi vào khốn cảnh, Tây Quan một mảnh đất khô cằn, sau chiến tranh hai năm không còn một ngọn cỏ, mọi người không thể gieo trồng cây nông nghiệp. Nhưng may mắn là các nước mở ra buôn bán lui tới, không thể gieo trồng thu hoạch dân chúng Tây Quan liền bắt đầu làm sai dịch tiểu thương để duy trì sinh hoạt. Bọn họ lui tới với Nguyệt quốc, Kim quốc, Đại Diệu quốc, đem đặc sản ba nước mua đi bán lại cho nhau, bèn được duy trì, cũng kiếm được nhiều hơn gieo trồng đôi chút.

Mà Nguyệt quốc, bởi vì hoàng thất Nguyệt quốc toàn bộ hủy diệt, Nguyệt quốc không còn huyết thống hoàng thất thuần khiết. cường quyền □□ của Vũ Văn Thiên Thành đã sớm khiến nhân dân Nguyệt quốc mất đi niềm tin với uy nghiêm hoàng thất. Sau khi hoàng thất Nguyệt quốc hủy diệt, khởi nghĩa vũ trang tự lập làm vương ở khắp nơi, Nguyệt quốc bởi vậy cũng bị phân chia thành từng mảnh từng mảnh khu vực, làm theo ý mình.

Mà chiều hướng thiên hạ, chia lâu tất hợp. Nguyệt quốc phân chia thành khu vực riêng bị các nước chư hầu chung quanh nhìn chằm chằm, Nguyệt quốc bởi vậy mà lại bắt đầu chiến tranh dài đến ba năm.

Trải qua ba năm, người cầm quyền các khu vực ở Nguyệt quốc rốt cuộc cũng hiểu được đạo lý “Một đôi đũa nhẹ nhàng bẻ gãy, mười đôi đũa bẻ gãy khó khăn”. Các khu vực lúc này bắt đầu liên hợp lại, chống lại kẻ xâm lược, càng dưới tình hình như vậy, bọn họ đề cử ra tuyển cử dân chủ đầu tiên để bầu ra người cầm quyền cao nhất của quốc gia.

Bởi vì không có hoàng thất, Nguyệt quốc thành quốc gia đầu tiên trên đại lục không dựa vào chế độ nhường ngôi mà là dựa vào chế độ tuyển cử để kế thừa ngôi vị hoàng đế.

Đương nhiên đây đều là nói sau, chúng ta bây giờ phải xem là Đại Diệu quốc vừa mới chấm dứt chiến tranh.

Phí Viễn Chinh bản thân bị thương nặng, lại thêm tuổi già, chiến sự chấm dứt về nước không qua được một tháng liền cưỡi hạc về Tây. Phí Viễn Chinh vừa chết, Thái Khang đế một động tác nhẹ, bộ tộc Phí thị liền dễ dàng bị sụp đổ, lại kết quả khó thành, hổ phù của mấy chục vạn đại quân Tây Quan cũng theo Phí Viễn Chinh chết mà một lần nữa về trong tay Thái Khang đế.

Lý Hạo Thịnh không có vây cánh Phí thị làm hậu thuẫn, ở trên triều đường cũng trào không nổi sóng to gì, đành phải an an phận phận làm tứ hoàng tử, ngày sau còn có thể phong vùng lãnh thổ, làm một vương gia nhàn tản.

Ba vị ngôn quan đi Kim quốc làm thuyết khách đều là tâm phúc của Thái Khang đế, bọn họ đem ngọn nguồn chuyện lúc ấy một chữ không sót tất cả đều nói cho Thái Khang đế. Thái Khang đế vốn tràn đầy lửa giận trong lòng sau khi nghe thì cười ha ha, nói thẳng anh hùng xuất thiếu niên. sau khi Hứa Từ về nước, Thái Khang đế chẳng những không trách phạt bọn họ, ngược lại là thưởng lớn.

Ông còn đề bạt Hứa Từ ra sức lớn nhất vượt cấp lên hai cấp, trực tiếp làm chính Tam phẩm Công bộ Thượng Thư, thành vị Tam phẩm đại tướng trẻ tuổi nhất, từ khi Đại Diệu quốc dựng nước đến nay.

Vốn mọi người còn muốn nhìn Hứa Từ xấu mặt, cậu tuy lập công lớn, nhưng dù sao mới mười bảy tuổi, quá mức nhỏ tuổi, kinh nghiệm không bằng, sao có thể quản lý tốt một Công bộ rất lớn.

Nhưng hành động của Hứa Từ sau đó lại thật sự làm mấy người chế giễu kia rớt cằm, Hứa Từ không chỉ không bị Công bộ hỏng bét chỉnh đến thúc thủ vô sách, ngược lại là xử lý Công bộ gọn gàng ngăn nắp. Đây đâu là năng lực mà một thiếu niên mười bảy tuổi nên có, đây mẹ nó quả thực là thiên tài đi?!

Hứa Từ ở sau lưng lạnh lùng cười, ẩn sâu công cùng danh.

Tiểu gia tốt xấu cũng là người từng có kinh nghiệm làm thừa tướng mấy năm, ngay cả toàn bộ triều đình cũng quản lý qua, còn sẽ quản lý không tốt một Công bộ nho nhỏ? Các ngươi cảm thấy tiểu gia làm không tốt, tiểu gia còn ngại nơi này quá nhỏ, thi triển không được quyền cước!

Tóm lại trong ánh mắt kinh ngạc lại tán thưởng của mọi người, Hứa Từ ngồi ổn vị trí chính tam phẩm Công bộ Thượng Thư này, lại không ai dám xen vào nửa câu.

Đại Diệu quốc, thư phòng hoàng cung

Thái Khang đế khuôn mặt đầy u sầu, bất đắc dĩ nhìn cao tăng một thân áo cà sa, hạc phát đồng nhan trước mắt: “Phổ Huệ đại sư, thật sự như thế mới có thể giải sát khí của ngô nhi?”

Phổ Huệ đại sư “A Di Đà Phật” một câu, hai tay tạo thành chữ thập nói: “Bần tăng mấy năm gần đây đêm nhìn tinh tượng, vẫn đang tìm kiếm phương pháp phá giải mệnh cách của thái tử điện hạ, rốt cuộc vào mấy ngày trước phát hiện bí pháp. Thiên sát cô tinh, Hồng Loan tinh động, Văn Khúc tướng hộ, trọn đời trường tồn. Thái tử điện hạ cần cưới Hứa Thượng Thư sao Văn Khúc, mới có thể hóa giải tất cả tai nạn.”

Thái Khang đế hỏi: “Con của ta sinh con như thế nào đây?”

Phổ Huệ đại sư lắc đầu, thở dài: “Thái tử điện hạ chú định mệnh trung vô tử, vận mệnh của hắn vốn nên là cô độc mà chết, nhưng sao Văn Khúc dị động, suốt ngày bảo vệ thiên sát cô tinh. Trong u tối, lại cùng thiên sát cô tinh kết thành nhân duyên. Cho nên bệ hạ, ngài hẳn nên để thái tử điện hạ cưới Hứa Thượng Thư làm thái tử phi, Hứa Thượng Thư là phúc tinh của thái tử điện hạ.”

Nghĩ đến muốn cưới Hứa Từ, Thái Khang đế lại cau mày: “Hứa Từ hài tử này thiên tư thông minh, là một nhân tài hiếm có. Tiền đồ của hắn một mảnh sáng lạn, vốn có thể vinh quang đi tới vị trí thừa tướng, ta cũng là cố ý đề bạt hắn. Nhưng nếu để Sâm nhi cưới hắn, vậy tiền đồ của Hứa Từ chẳng phải đều hủy. Một trụ cột tốt như thế, lại phải bị nhốt trong hậu cung, rất đáng tiếc, vì nước vì hắn cũng đều không công bằng.”

Phổ Huệ đại sư ánh mắt lóe lên, khóe miệng rút rút nhỏ đến không thể thấy: “Bệ hạ, vì thái tử điện hạ, chỉ có thể ủy khuất Hứa Thượng Thư.” Bệ hạ, ngài thật sự nghĩ nhiều, ngài tứ hôn cho họ, họ vui vẻ còn không kịp, sao lại thấy ủy khuất.

Năm Thái Khang thứ hai mươi chín, Thái Khang đế một tờ chiếu thư, ban cho thái tử Lý Hạo Sâm một việc hôn nhân, chính là Công bộ Thượng Thư Hứa Từ, toàn triều ồ lên.

Hứa Từ, cư nhiên là ngôi sao mới xuất hiện Hứa Từ!

Nam thái tử phi, cư nhiên là nam thái tử phi! Nếu thái tử điện hạ đăng cơ, vậy Hứa Từ không phải sẽ thành nam hậu đầu tiên trong lịch sử Đại Diệu quốc?!

Nhưng thật đáng tiếc, Hứa Từ vốn có thể xưng bá triều đình, theo phát triển của cậu bây giờ, nên là người được chọn của thừa tướng tương lai. Cậu vốn có thể có địa vị cao cả, dưới một người trên vạn người, trụ cột quốc gia được vạn dân kính ngưỡng. Nhưng hôm nay bởi vì một tờ chiếu thư, lại phải phủ phục dưới thân nam thân, suốt ngày trà trộn trong hậu cung, cùng mấy phi tần làm bạn, ngẫm lại liền đáng buồn.

Hợp thời, Hứa Từ sắc mặt như thường, không vui không buồn. Cậu cùng Lý Hạo Sâm đồng thời quỳ xuống đất, khấu tạ long ân: “Tạ bệ hạ tứ hôn.” Trời biết cậu dùng nhẫn nại bao nhiêu mới nhịn được không cười lớn ra tiếng, thật là đạp phá thiết hài vô mịch xử, đắc lai toàn bất phí công phu, không đợi hai người họ ngả bài với Thái Khang đế, Thái Khang đế cư nhiên chủ động tứ hôn cho họ!

Thái Khang đế cúi đầu nhìn biểu tình Hứa Từ, thấy mặt cậu không biểu tình, trong lòng rất là áy náy. Ông ho khan một tiếng, tiếp tục nói: “Mẫu thân của Hứa Từ Vương thị thích làm việc thiện, khoan dung rộng lượng, trẫm rất vui mừng, đặc biệt phong làm nhất phẩm cáo mệnh phu nhân.”

Hứa Từ ánh mắt lóe lên một chút, lại làm một đại lễ, “Tạ Thánh Thượng ân điển!”

Chư vị quan viên cũng không hâm mộ mẫu thân Hứa Từ được ban thưởng, mẫu thân cậu không có cống hiến kiệt xuất, tại sao có thể được thù vinh này, chỉ là vì Thái Khang đế áy náy thôi. Vương thị tuy là được sắc phong, trong lòng còn không biết khổ thành cái dạng gì, nhi tử duy nhất của mình thành mệnh bị áp, sau này còn phải đoạn tử tuyệt tôn, ngẫm lại liền đáng thương.

Đa số quan viên đều âm thầm đưa ánh mắt đồng tình cho Hứa Từ, đáng thương vị kỳ tài ngút trời này, bộc lộ tài năng chỉ mới hai năm, liền bị Thái Khang đế bẻ gãy cánh.

Trong phủ Thái công lại không đau khổ như chư vị đại thần tưởng tượng, ngược lại là vui mừng khôn xiết.

Vương thị vỗ tay Hứa Từ, cười nói: “Hai hài tử các ngươi, cũng là không dễ dàng. Ngày đó khi qua sinh nhật ngươi, thái tử điện hạ ngủ lại trong phòng ngươi. Ta ở bên ngoài nghe được thanh âm bên trong, liền biết chuyện của các ngươi. Nếu hai người các ngươi một nam một nữ thì tốt rồi, nhưng các ngươi đều là nam. Nếu trong hai người các ngươi thái tử điện hạ không có địa vị siêu nhiên như vậy thì tốt, nhưng hắn chú định kế thừa ngôi vị hoàng đế, sinh con nối dõi. Ta lúc ấy nghẹn không nói, luôn sợ tạo thành phức tạp cho các ngươi. Mấy năm qua, không nghĩ tới bệ hạ chủ động thúc đẩy hôn sự của các ngươi, quả nhiên là thật đáng mừng!”

Hứa Từ nhìn lại Vương thị, ánh mắt lộ ra cảm kích: “Mẫu thân, là ta xin lỗi ngươi. Hài nhi cả đời này sợ là không thể cho ngài ôm được tôn tử.”

Vương thị lắc đầu: “Ta tuy có tiếc nuối, nhưng chuyện của thế gian, không hẳn đều có thể như ý. Ngươi không sinh tôn tử cho ta, còn có Tử Nhàn đấy thôi. Ta thấy Tử Nhàn đã nhiều ngày cùng Lạc Thiên Tuyết thân nhau, sợ là chuyện tốt gần.”

Nhớ tới đôi hoan hỉ oan gia này, Hứa Từ cười cười, “Cũng không biết bọn họ khi nào thì qua lại, thế nhưng gạt chúng ta.”

Ngày mười tám tháng ba năm Thái Khang thứ ba mươi, thái tử điện hạ Lý Hạo Sâm cưới nam thê Hứa Từ, khắp chốn mừng vui.

Vào đêm, thái tử điện hạ danh chính ngôn thuận vạch khăn voan đỏ của Hứa Từ, dưới khăn voan đỏ, Hứa Từ sắc mặt đỏ bừng, ánh mắt nhuận ướt, chứa đầy tình yêu nhìn Lý Hạo Sâm.

Con ngươi sâu thẳm của Lý Hạo Sâm sủng nịch nhìn Hứa Từ, đêm nay Hứa Từ phá lệ xinh đẹp động lòng người, khiến hắn muốn ngừng mà không được.

Hắn bưng hai chung rượu đi lên trước, đưa cho Hứa Từ một cái, nhẹ giọng nói: “Ngày đó ta đại chiến rời đi, từng hứa hẹn sẽ cho ngươi hôn lễ mà người khắp thiên hạ đều hâm mộ.”

Hứa Từ nhận ly rượu, trong mắt lệ quang óng ánh: “Đúng vậy, ngươi làm được, thái tử điện hạ.”

Hai người nhìn nhau cười, cùng uống ly rượu hợp cẩn này.

Nhìn dung nhan tuấn vô trù của thái tử điện hạ, Hứa Từ nhớ tới hôm đó sau khi về nước, mình từng cùng Lý Hạo Sâm thương nghị qua làm sao để thẳng thắn quan hệ của hai người cho người nhà. Lý Hạo Sâm nghĩ nghĩ, liền bảo mình an tâm đừng nóng.

Việc này qua không bao lâu, Phổ Huệ đại sư liền vào kinh diện thánh, sau đó liền có chuyện tứ hôn.

Hứa Từ nghĩ đến gì đó, đột nhiên si ngốc cười ra tiếng, cậu vào trong lòng thái tử điện hạ, nị thanh nói: “Thái tử điện hạ, ngươi đến cùng nói gì với Phổ Huệ đại sư?”

Thái tử điện hạ điểm điểm cái mũi nhỏ đáng yêu của Hứa Từ, “Chỉ có ngươi thông minh. Cũng không nói gì, chỉ là viết một lá thư, nói cho hắn ngươi và ta thật lòng yêu nhau, nếu không được thành toàn, liền đại sát thiên hạ gì đó.”

Tưởng tượng biểu tình trên mặt Phổ Huệ đại sư khi nhìn thấy lá mật hàm này, Hứa Từ cười ha ha, vặn vẹo trong lòng Lý Hạo Sâm: “Thái tử điện hạ, ngươi thật xấu.”

Bóng đêm chính nồng, chính là thời gian tốt. Lý Hạo Sâm dùng nội công tiêu trừ ánh nến, nhẹ nhàng nằm lên thân thể Hứa Từ.

Đại Diệu quốc, Nam Quan, Dĩnh Châu

Năm Thái Khang thứ hai mươi tám, Phí Viễn Chinh chết không bao lâu, tứ hoàng tử Lý Hạo Thịnh liền được phong làm Tuyên Hải vương, đất phong Dĩnh Châu.

Hôm nay, Lý Hạo Thịnh bận rộn xong chính vụ, sai người lui ra, mở địa lao chậm rãi đi vào.

Trong địa lao thật lớn chỉ giam giữ một người, người kia từng trong khoảng thời gian ngắn oai phong đại lục, nhấc lên một trận gió tanh mưa máu. Càng vì người kia, mà vận mệnh toàn bộ đại lục đều xảy ra biến hóa.

Trong mắt Lý Hạo Thịnh dấu diếm lãnh quang, dắt xiềng xích quấn quanh ở một bên, giật giật. Chỉ thấy theo xiềng xích, một người từ chỗ sâu tối om quỳ giống như con chó bò đến trước mặt Lý Hạo Thịnh. Người kia cúi đầu, phủ phục dưới chân Lý Hạo Thịnh, thấp giọng nói: “Chủ nhân, ngài đã tới.”

Lý Hạo Thịnh nhìn thấy Vũ Văn Thiên Thành không hề tôn nghiêm như vậy, trong lòng hưng phấn một trận.

Dùng chân đạp mông Vũ Văn Thiên Thành, Lý Hạo Thịnh cảm giác một luồng nhiệt dũng mãnh hướng tới phía dưới. Hắn ngồi ở nhuyễn tháp trước mặt Vũ Văn Thiên Thành, thanh âm lạnh lùng nói: “Hầu hạ ta.”

Vũ Văn Thiên Thành nghe vậy cả người run rẩy, tiếp đó nghiêng hạ thân về phía trước, chậm rãi cắn mở đai lưng của Lý Hạo Thịnh, cúi đầu ngậm cự đại của Lý Hạo Thịnh, chậm rãi thư giải dục vọng cho Lý Hạo Thịnh.

Lý Hạo Thịnh □□, hưởng thụ Vũ Văn Thiên Thành hầu hạ. Vũ Văn Thiên Thành, ngày đó ta đã từng thề, phải đem đau khổ mà ngươi gia tăng trên người ta ngàn lần vạn lần trả lại cho ngươi! Hiện tại, ngươi liền hảo hảo trả nợ tất cả đi.

Editor: Chào mọi người, cảm ơn mọi người đã theo dõi truyện đến dòng cuối cùng này. Bộ này tôi hoàn rất nhanh, chỉ hơn bốn tháng thôi nhưng cũng đã đủ. Trong lúc edit, tôi có vài lúc khó chịu với anh công, cũng mong mọi người thông cảm. Nóng quá ấy mà. Nhưng dù sao mỗi người đều có cái nhìn riêng, tôi cũng không nói nhiều làm gì.

Tiếp nữa, phần phiên ngoại tôi chưa edit, tôi sẽ cố gắng hoàn thành luôn phần phiên ngoại trong tuần này. Chỉ mong là mọi người còn nhớ cốt truyện của mấy chương đầu.

Sau cùng, tôi cũng xin thông báo một chuyện quan trọng. Tôi đã suy nghĩ rất lâu và đã quyết định: Đây sẽ là bộ cuối cùng mà tôi edit. Điều này cũng là một trong những lý do tôi muốn hoàn bộ này nhanh như vậy. Tôi chỉ nói thế thôi, và tôi sẽ nói rõ với mọi người về việc này sau. Suy cho cùng, cũng phải cảm ơn mọi người đã ủng hộ tôi nhiều đến thế!

Thân

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.