Đại Việt Dị Thế Ký

Chương 37: Chiến lang vương



Chương 37: Chiến lang vương
Tiêu Vân Thiên lập tức biết nhân tố bất ổn mà bản thân sợ hãi đến từ đâu.

Lang vương vừa xuất hiện không chỉ lớn hơn những yêu lang khác mà còn lớn hơn cả đầu lang vương lúc trước, bộ lông cũng đỏ rực, dưới ánh lửa bập bùng lại càng chói mắt.

“Thì ra đây là lý do kiếp trước những người này thất bại, khiến ca ca Hồ Trung Nghĩa táng thân. Một đầu Thanh Phong Lang Vương và một đầu Xích Hỏa Lang Vương, xem ra là một đôi phu thê, lại có thuộc tính hỗ trợ Phong Hỏa.”

Đầu Xích Hỏa Lang Vương kia sau khi xuất hiện lại tru lên, từ đằng xa mơ hồ lại có những tiếng tru đáp lại.

“Nguy rồi, nó đang gọi thêm yêu lang tới.”

Những người khác cũng ý thức được sự việc. Hồ Trọng Trí nuốt viên Bạch Linh Đan thượng phẩm xuống, một dòng nhiệt khí trong đan điền hắn từ từ tản ra, cảm nhận sức lực mới có được này, tâm trạng hắn cũng bình tĩnh lại không ít, lập tức ra quyết định:

- Toàn lực giải quyết những yêu lang còn lại, chuẩn bị đột phá vòng vây. Ta sẽ cầm chân 2 đầu Lang Vương, mọi người tìm cơ hội lập tức bỏ chạy. Nếu để tiếp viện của bọn chúng đến, chúng ta chết chắc.

Mọi người ngây dại, nếu nói trong đám người này, ai có cơ hội thoát khốn nhất thì phải kể đến Hồ Trọng Trí với tu vi Đại Võ Sư, không ngờ tên này lại chuẩn bị hi sinh để mọi người chạy thoát.

Ngược lại Hồ Trọng Trí và Tiêu Vân Thiên biết Hồ Trọng Trí thật ra mới là người khó thoát nhất, bởi vì 2 đầu lang vương này đã tập trung vào hắn rồi, nếu hắn manh động, lập tức sẽ nhận công kích như vũ bão ngay. Con người săn yêu thú lấy yêu đan, xem chúng như con mồi của mình. Bản thân yêu thú cũng xem những võ giả là thức ăn chứa đầy chất dinh dưỡng. Cặp lang vương này vừa tiến vào nhị cấp, nếu thôn phệ được huyết nhục của Đại Võ Sư Cảnh như Hồ Trọng Trí, chính là giảm được 10 năm đến 20 năm tu luyện. Miếng mồi ngon bày trước mắt này khiến chúng nó làm sao có thể quan tâm đến đám người xung quanh. Chỉ lo sợ khi mình đi săn những “con ruồi nhỏ” kia lại khiến con mồi lớn trước mắt chạy thoát.

Thật sự hết cách rồi, đơn thân độc đấu, Hồ Trọng Trí hắn chưa chắc đã giết được 1 đầu lang vương. Cho dù mọi người hợp sức, hắn có thể cầm chân 1 đầu để mọi người giết được đầu kia. Nhưng nếu quân tiếp viện của bọn chúng đến mà mọi người lại chưa thể giải quyết được đầu lang vương nào thì như thế nào? Tất cả mọi người chết chắc. Ngược lại, cho dù đã giải quyết được 1 đầu lang vương thì mọi người đã sức cùng lực kiệt, kết quả chắc cũng không khác biệt.

Lúc này Tiêu Vân Thiên vẫn còn 2 đòn sát thủ. Thứ nhất là hắn còn 1 lọ dược dịch phát nổ tương đương với 1 kích Đại Võ Sư đỉnh phong, thứ hai là một chiêu Tụ Lực Phá Kích. Vấn đề là lọ thuốc nổ kia không phải là công kích tập trung mà lực công kích bị phân tán, ngay cả Tụ Lực Phá Kích cũng chưa luyện tập thành thục, quan trọng là cho dù đòn sát thủ nào cũng cần ít nhất 5 giây tích sức.

May mắn là đầu Xích Hỏa Lang Vương kia dường như chỉ vừa đến, còn chưa biết uy lực của thuốc nổ.

Hồ Trọng Trí thấy 3 đầu yêu lang cuối cùng rất nhanh sẽ bị mọi người hợp sức giết chết. Cho rằng thời cơ đã đến vội vàng xông lên thu hút sự chú ý của cặp lang vương. Và sự thật hắn đã làm được, đầu Xích Hỏa Lang Vương cũng lập tức nhào tới, cận thân bác đấu với hắn. Còn đầu Thanh Phong Lang Vương thì im lặng vòng ra phía sau, chờ Hồ Trọng Trí sơ hở sẽ đánh lén, nó cũng không phải chỉ ngồi không mà liên tục phun ra phong nhận từ xa công kích.

- Chạy, nhanh.

Hồ Trung Nghĩa lúc này đã rơi vào trạng thái nửa hôn mê được một nam nhân vác trên vai. Hình ảnh cuối cùng của hắn là đại ca của hắn đang đơn độc chiến đấu với 2 con lang vương, Tiêu Vân Thiên lúc này chạy cuối đoàn người lại đột nhiên quay người chạy về phía đại ca hắn. Sau đó Hồ Trung Nghĩa chìm vào hôn mê.

Mọi người cũng không rảnh để ý đến Tiêu Vân Thiên, chỉ cắm đầu chạy ra ngoài sơn cốc. Chỉ có Hồ Trọng Trí là người trong cuộc, thấy Tiêu Vân Thiên chạy về phía hắn, gấp gáp mắng:

- Ngươi làm trò gì thế hả? Tiểu tử, còn không mau chạy?

Tiêu Vân Thiên cũng chẳng còn hơi sức giải thích, lập tức nói:

- Đừng nói xàm nữa, ngươi cầm chân đầu Xích Hỏa Lang Vương kia chờ ta giải quyết đầu Thanh Phong Lang Vương này.

Mặc dù có chút bất ngờ vì cách gọi của Tiêu Vân Thiên thay đổi, không còn lịch sự lễ phép, lại ngông cuồng bảo hắn cầm chân 1 đầu lang vương chờ hắn giải quyết đầu lang vương còn lại nhưng hắn cũng không có thời gian suy nghĩ nhiều.

Tiêu Vân Thiên vừa lao tới đầu Thanh Phong Lang Vương, vừa cố gắng né phong nhận từ miệng nó. Đây là một loại phản xạ với nguy hiểm của cường giả thừa hưởng từ kiếp trước của hắn. Mặc dù tu vi quá thấp khiến tốc độ hắn chậm hơn rất nhiều, nhưng đại đa số phong nhận chỉ khẽ lướt qua người của hắn, cho dù hiếm hoi lưu lại vết thương cũng chỉ là ngoài da.

Chưa tới nơi, hắn cúi người né tránh một đạo phong nhận, nhân tiện nhặt một hòn đá ném về phía đầu lang vương. Đầu lang vương kia cũng hơi ngừng việc phát ra phong nhận, đưa chân trước tạt ngang ngăn cản viên đá, dường như trong tưởng tượng của nó, thứ Tiêu Vân Thiên ném ra không phải là một viên đá bình thường mà là một viên đá có thể phát nổ. 

Tiêu Vân Thiên lập tức tiếp cận khoảng cách 2m, con ngươi gắt gao tập trung vào thân thể lang vương. Đầu lang vương này cũng biết phong nhận rất khó gây tổn thương chân chính cho Tiêu Vân Thiên, cứ như vậy nó sẽ hao hết năng lương trong viên yêu đan chỉ vừa thành hình. Chân sau phát lực, cả thân thể như con trâu nước chồm tới, đối diện nó chỉ là một thiếu niên 13 tuổi khiến vóc dáng 2 bên càng thêm cách biệt. Đầu lang vương đang có ý định “lấy thịt đè người” nhanh chóng hạ gục Tiêu Vân Thiên, quay lại giúp đỡ đồng bạn của nó.

Giờ khắc này phản ứng, ngũ quan, ý thức của Tiêu Vân Thiên như được tăng cường, hành động của đầu lang vương kia dường như cũng chậm lại không ít.

Lại nghiêng người né một trảo tạt chéo từ trên xuống của đầu Thanh Phong Lang Vương, Tiêu Vân Thiên không chút do dự tung quyền vào xương sườn của nó. Điều bất ngờ là kẻ bị phản lực đẩy lui lại là Tiêu Vân Thiên còn đầu lang vương thì không hề hấn gì.

“Khốn kiếp, ngũ hành võ kỹ còn chưa kịp tu luyện một loại nào. Nếu không cũng đâu có yếu ớt thế này.”

Dường như đầu lang vương cũng nhận ra kẻ trước mặt này ngoài nhanh nhẹn ra thì không có tí lực sát thương nào, nó cũng không còn e ngại nữa, lập tức dùng trảo, đuôi, cả miệng ra sức tấn công.

Tiêu Vân Thiên một mặt né tránh, tay phải đưa về phía sau, âm thầm chuẩn bị một chiêu Tụ Lực Phá Kích. Đây là con bài tẩy của hắn rồi, nếu chiêu này hụt, hắn sẽ bại, còn là bại thê thảm nữa.

Hắn lại nhảy lùi, sau đó chân phải đặt ra phía sau hơi cong lại, người quay ngang. Đầu lang vương kia thấy con thỏ nhỏ trước mặt mình cứ nhảy qua nhảy lại khiến mình hoa mắt, đã sớm tức giận không nghĩ ngợi tiếp tục chồm lên.

Tiêu Vân Thiên nuốt xuống viên Bạch Linh Đan thượng phẩm vẫn đang để dưới lưỡi, tiếp đến lại kích thích nửa giọt tinh huyết vẫn yên lặng trong đan điền, khiến lượng chân khí trong cơ thể tăng vọt. Mặc dù không thể chân khí ngoại phóng nhưng chân khí nội chuyển tạm thời cường hóa cơ bắp với Bát Trọng Võ Sĩ như hắn không phải vấn đề gì lớn, tất cả chân khí của Tiêu Vân Thiên dồn vào cánh tay phải, khiến cả cánh tay phải trương phồng lên, nhìn qua còn lớn hơn bắp đùi hắn.

Lại nghiêng người né một trảo tạt chéo xuống, tình huống hoàn toàn không khác gì lần trước. Đầu lang vương này như cũng rút ra được kinh nghiệm lần trước, ngay khi Tiêu Vân Thiên né trảo, miệng nó lập tức đưa tới. Đúng là có ý định nếu Tiêu Vân Thiên lại đấm vào xương sườn của nó thì sẽ cắn đứt tay của hắn luôn. Nhưng đón chờ nó không phải là một quyền thẳng tới như trước mà là một quyền móc từ dưới lên. Không những thế quyền này còn là một quyền vận dụng Tụ Lực Phá Kích, sức công phá hơn xa lúc trước đâu chỉ gấp mười?

Chỉ nghe “bụp”, dưới cằm lập tức nhận một đòn chí mạng khiến con vật lộn nhào về phía sau, té xuống. Xương hàm dưới nát vụn, lập tức tru lên thảm thiết. Mặc dù không chết hay bất tỉnh nhưng vẫn bị choáng váng không cách nào đứng dậy được.

- Ngao ô…

Đầu Xích Hỏa Lang Vương kia trông thây đồng bạn nhiều năm của mình trúng đòn, lập tức giận dữ bỏ qua Hồ Trọng Trí mà lao đến Tiêu Vân Thiên. Hồ Trọng Trí cũng là kinh nghiệm dầy dặn, sau 1 giây thất thần lập tức đuổi theo, sử dụng thanh đao trong tay như ám khí phóng về phía đầu Xích Hỏa Lang Vương hi vọng cứu viện được Tiêu Vân Thiên.

Còn Tiêu Vân Thiên ngay khi tung ra một quyền Tụ Lực Phá Kích kia liền lập tức lùi về phía xa. Trong tay không ngừng nghỉ lấy ra 2 lọ dược dịch, đổ lọ này sang lọ kia. Nhưng hắn cũng không vội ném ra mà cúi người nhặt vài viên đá. Tay trái cầm lọ dược dịch vừa pha trộn, tay phải cầm những viên đá kia ném tới. Viên đá ném ra từ tay phải vốn vừa thi triển Tụ Lực Phá Kích nên không có lực sát thương gì, đầu Xích Hỏa Lang Vương chỉ nhẹ nhàng vung chân đã gạt sang bên. 

Đúng lúc này thanh đao của Hồ Trọng Trí từ phía sau bay thẳng tới ghim vao chân sau của lang vương khiến nó lại tru lên một tiếng, nhưng vẫn thề không bỏ qua cho Tiêu Vân Thiên, lại tiếp tục lao tới. Chỉ có điều tốc độ đã chậm hơn một tí.

Tiêu Vân Thiên lại tiếp tục vừa lui vừa ném đá. Lúc này đầu Lang Vương kia dùng cả 4 chân để chạy về phía Tiêu Vân Thiên, đã không quan tâm đến những viên đá hắn ném ra, viên đá lao tới chỉ thuận miệng cắn một phát. Sau đó nghiêng đầu phun vụn đá ra.

Thấy thời cơ đến, Tiêu Vân Thiên lập tức ném ra lọ dược dịch. Mặc dù thấy “viên đá” này hơi khác so với những viên trước, lại có thể phát sáng nhưng Xích Hỏa Lang Vương vẫn dùng miệng cắn tới, thời gian quá ngắn khiến nó không kịp suy nghĩ. 

Ngay khi cái miệng của lang vương cắn xuống thì “bùm”, “viên đá” kia chợt nổ tung ngay trong miệng của nó. Sóng xung kích tràn ra khiến Tiêu Vân Thiên lập tức ngã ngửa. Liền sau đó một lang vương không đầu xuất hiện trước mặt Tiêu Vân Thiên, đổ gục cách Tiêu Vân Thiên chỉ 2 bước chân. 

Tiêu Vân Thiên nằm ngang dưới đất, tay trái nắm ngực, thở hào hễn, tay phải run rẫy lợi lại, toàn bộ cách tay bắt đầu xuất huyết.

Ngay khi Hồ Trọng Trí đang ngây người vì diễn biến của cuộc chiến thì giọng Tiêu Vân Thiên đã gấp gáp vang lên.

- Mau mau kết thúc con lang vương kia rồi chạy trốn. Bầy yêu lang tiếp viện sắp đến rồi.

Đúng như lời Tiêu Vân Thiên nói, những tiếng tru kia đã rất gần rồi. 

Hồ Trọng Trí cũng nhanh nhẹn lao tới xác đầu Xích Hỏa Lang Vương rút thanh đao của mình, đảo một vòng xuất hiện cạnh đầu Thanh Phong Lang Vương, đao hạ xuống.

Hồ Trọng Trí cũng không có thời gian tìm kiếm yêu đan, lập tức lại chạy đến bên người Tiêu Vân Thiên đỡ hắn dậy, mang theo hắn chạy ra ngoài sơn cốc.

Tiêu Vân Thiên nằm ngang trước ngực Hồ Trọng Trí chợt lên tiếng:

- Đừng chạy theo đám người kia, nếu không bọn họ cũng sẽ không thoát.

Sau đó hắn ngất xỉu.

Hồ Trọng Trí cũng không phải người ngu, biết những con yêu lang kia rất có thể sẽ truy đuổi 2 người bọn hắn. Những người còn lại kia đều đã kiệt sức cả rồi, có thể chạy đi đã là rất tốt, làm gì còn sức chiến đấu. Nếu 2 người bọn hắn cũng chạy theo hướng Lạc Nguyệt Trấn, rất có thể cuối cùng hội họp với những người kia, sau đó tất cả lại bị bầy yêu lang không biết bao nhiêu con kia bao vây lần nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.