Các Anh Hùng Của Đỉnh Olympus Tập 1: Người Anh Hùng Mất Tích

Chương 56: Jason



Chương 56: Jason
Hội đồng không giống những gì mà Jason đã tưởng tượng ra. Trước hết, cuộc họp diễn ra trong phòng giải trí ở Nhà Lớnanh một cái bàn đánh bóng bàn, và một trong các thần rừng đang phục vụ món nachos và soda. Ai đó đã mang Seymour, cái đầu báo trong phòng khách vào và treo nó lên tường. Thỉnh thoảng, một người đứng đầu nhà nào đó sẽ ném cho nó một viên Snausage.

Jason nhìn quanh phòng và cố nhớ tên mọi người. May mắn là Leo và Piper đang ngồi kế bên cậu – đây là cuộc họp đầu tiên của họ với tư cách là người đứng đầu một nhà. Clarisse, người đứng đầu nhà thần Ares, đặt hai chân lên bàn, nhưng có vẻ như không ai quan tâm đến điều đó. Clovis, nhà thần Hypnos thì đang nằm ngáy ở trong góc trong khi Butch, anh chàng đến từ nhà nữ thần Iris đang thử xem anh ta có thể nhét được bao nhiêu cây bút chì vào hai lỗ mũi của Clovis. Travis Stoll, nhà thần Hermes đang cầm một cái bật lửa bên dưới bàn bóng bàn để xem liệu nó có cháy không, và Will Solace từ nhà thần Apollo đang lơ đãng quấn và tháo băng thun quanh cổ tay cậu ta. Người đứng đầu nhà nữ thần Hecate, Lou Ellen hay-tên-gì-đó, đang chơi trò "có-được-mũi-của-ngươi" với Miranda Gardiner nhà nữ thần Demeter, ngoại trừ việc Lou Ellen dường như đã dùng phép thuật để tách rời mũi của Miranda, và Miranda đang cố lấy nó lại.

Jason hy vọng Thalia sẽ xuất hiện. Xét cho cùng, chị ấy đã hứa với cậu như vậy – nhưng chẳng thấy bóng dáng chị ấy đâu. Chiron đã nói với cậu rằng đừng lo lắng gì cả. Thalia thường xuyên lần theo dấu vết và chiến đấu với lũ quái vật hoặc thực hiện các nhiệm vụ cho nữ thần Artemis, và chị ấy chắc chắn sẽ sớm xuất hiện. Thế nhưng, Jason vẫn cảm thấy lo lắng.

Rachel Dare, nhà tiên tri, ngồi kế bên Chiron ở đầu bàn. Cô ấy đang mặc bộ đồng phục của Học viện Clarion, điều đó dường như hơi kỳ cục một chút, nhưng cô ấy mỉm cười với Jason.

Annabeth trông chẳng lấy gì làm thoải mái lắm. Cô mặc áo giáp bên ngoài đồng phục của trại, với con dao thắt ở bên hông và mái tóc vàng được cột kiểu đuôi ngựa. Ngay khi Jason bước vào, cô đã nhìn cậu với cái nhìn đầy mong đợi, như thể cô đang cố lấy hết thông tin từ chỗ cậu bằng một sức mạnh ý chí trong suốt nào đấy.

"Mọi người ổn định nào," Chiron nói. "Lou Ellen, làm ơn trả mũi lại cho Miranda. Travis, liệu cháu có thể vui lòng ngừng việc đốt cái bàn bóng bàn không, và Butch, bác nghĩ hai mươi cây bút chì là thực sự quá nhiều cho lỗ mũi của con người. Cám ơn. Giờ, như các cháu có thể thấy, Jason, Piper và Leo đã thành công trở về... không ít thì nhiều. Một trong số các cháu đã được nghe vài phần trong câu chuyện của họ, nhưng giờ bác sẽ yêu cầu họ cung cấp toàn bộ thông tin cho các cháu."

Mọi người nhìn Jason. Cậu hắng giọng và bắt đầu câu chuyện. Piper và Leo thỉnh thoảng lại xen vo, bổ sung những chi tiết mà cậu đã quên.

Việc đó chỉ mất có một vài phút, nhưng nó dường như dài dằng dặc khi mọi người đều nhìn chằm chằm vào cậu. Sự im lặng làm không khí trong phòng khá nặng nề, và vì với quá nhiều các á thần mắc chứng ADHD vẫn ngồi yên lặng lắng nghe được lâu như thế, Jason biết câu chuyện ắt hẳn nghe khá là dữ dội. Cậu kết thúc câu chuyện với chuyến viếng thăm của nữ thần Hera vừa mới diễn ra ngay trước cuộc họp.

"Vậy nữ thần Hera đã ở đây," Annebeth nói. "Nói chuyện với cậu."

Jason gật đầu. "Nghe này, tớ không nói tớ tin bà ta..."

"Thông minh đấy," Annabeth nói.

"... nhưng bà ta không bịa ra chuyện về một nhóm á thần khác. Tớ đã đến từ nơi đó."

"Những người La Mã." Clarisse quẳng cho Seymour một viên Snausage. "Cậu muốn bọn tớ tin rằng có một trại á thần khác, nhưng họ theo bản thể La Mã của các vị thần sao. Và chúng ta chưa bao giờ nghe nói gì về họ."

Piper ngồi ra trước. "Các thần đã giữ cho hai nhóm cách xa nhau, vì họ cố giết nhau mỗi khi họ gặp nhau."

"Tớ có thể đánh giá cao chuyện đó," Clarisse nói. "Thế nhưng, chẳng phải chúng ta chưa bao giờ đụng mặt nhau trong các cuộc tìm kiếm sao?"

"Ồ, có chứ," Chiron buồn bã nói. "Các cháu có gặp nhau đấy, rất nhiều lần. Việc đó luôn là một thảm kịch, và các vị thần luôn làm hết sức để xóa sạch các ký ức của những người có liên quan. Quay trở lại thời xa xưa, sự kình địch xuất hiện khi cuộc chiến thành Troy diễn ra, Clarisse à. Những người Hy Lạp đã xâm chiếm thành Troy và đốt trụi nó. Người anh hùng thành Troy, Aeneas đã trốn thoát và cuối cùng cũng đến được nước Ý, nơi cậu ta tìm thấy một con sông đào, ngày nào đó sẽ trở thành Rome. Người La Mã ngày càng mạnh hơn, tôn thờ cùng các vị thần nhưng dưới các tên khác, và một sự đổi khác không nhiều lắm về tính cách."

"Hiếu chiến hơn," Jason nói. "Đoàn kết hơn. Bành trướng, xâm chiếm và kỷ luật hơn."

"Kinh quá!" Travis chen vào.

Một vài người khác trông hơi khó chịu, mặc dầu Clarisse chỉ nhún vai như thể chuyện đó chẳng hề hấn gì với lang="FR">Annabeth xoay tròn con dao của cô trên mặt bàn. "Và người La Mã ghét người Hy Lạp. Họ đã trả thù khi họ chiếm được các hòn đảo của người Hy Lạp và biến chúng thành một phần của Đế chế La Mã."

"Không hẳn là ghét họ," Jason nói. "Người La Mã khát khao nền văn hóa La Mã và hơi ghen tị một chút. Ngược lại, người Hy Lạp đã nghĩ người La Mã là những người man rợ, nhưng họ đánh giá cao sức mạnh quân sự của người La Mã. Vì thế trong suốt thời kỳ La Mã, các á thần bắt đầu phân tách – hoặc Hy Lạp hoặc La Mã."

"Và mọi việc cứ như thế kể từ đó," Annabeth đoán. "Nhưng điều này thật điên rồ. Bác Chiron, các á thần La Mã ở đâu trong suốt Cuộc chiến với các thần Titan? Họ đã không giúp đỡ chút nào sao?"

Chiron kéo kéo bộ râu của ông. "Họ có giúp đấy, Annabeth. Khi cháu và Percy chỉ huy cuộc chiến để cứu lấy Manhattan, cháu nghĩ ai là người đã chiếm lấy đỉnh Othrys, căn cứ của các thần Titan ở California?"

"Khoan đã," Travis nói. "Bác đã nói đỉnh Othrys đã tự sụp đổ khi chúng ta đánh bại Kronos."

"Không phải," Jason nói. Cậu nhớ được vài hình ảnh thoáng qua về trận chiến – một tên khổng lồ với chiếc áo giáp trông như bầu trời đêm đầy sao và cái mũ sắt gắn cặp sừng cừu đực trên đó. Cậu nhớ đội quân á thần của mình đã leo lên núi Tam, chiến đấu với một lũ quái vật rắn. "Nó không tự sụp đổ. Bọn tớ đã hủy diệt lâu đài của chúng. Chính tớ đã đánh bại Titan Krios."

Ánh mắt của Annabeth dữ dội như một con ventus. Jason gần như có thể nhận ra các ý nghĩ của cô đang dịch chuyển, kết nối từng mảnh lại với nhau. "Bay Area. Các á thần chúng ta được bảo là phải tránh xa khu vực đó bởi vì đỉnh Othrys ở đó. Nhưng đó không phải là lý do duy nhất, đúng không? Trại con lai La Mã – nó phải nằm đâu đó gần San Francisco. Tớ cá là nó được đặt ở đó để canh chừng lãnh địa của các Titan. Nó ở đâu được nhỉ?"

Chiron ngọ nguậy trên chiếc xe lăn của mình. "Bác không thể tiết lộ được. Thành thật mà nói, ngay cả bác cũng chưa bao giờ tin vào thông tin đó. Người giống hệt bác, Lupa, không phải là kiểu người thích chia sẻ. Cả trí nhớ của Jason cũng đã bị thiêu hủy."

"Trại ắt hẳn được che giấu bằng ma thuật rất nghiêm ngặt," Jason nói. "Và được bảo vệ kỹ lưỡng. Chúng ta có thể tìm kiếm nó trong nhiều năm và sẽ chẳng bao giờ tìm thấy gì.

Rachel Dare đan các ngón tay vào nhau. So với mọi người trong phòng, dường như chỉ có cô ấy là không sợ hãi khi nghe chuyện. "Nhưng các cậu sẽ cố thử, đúng không? Các cậu sẽ giúp chế tạo con thuyền của Leo, Argo II. Và trước khi các cậu đến Hy Lạp, các cậu sẽ đi thuyền đến trại La Mã. Các cậu cần sự giúp đỡ của họ để đối đầu với các tên khổng lồ."

"Kế hoạch tồi," Clarrise cảnh báo. "Nếu những tên La Mã đó nhìn thấy một cái tàu chiến tiến đến, họ sẽ cho rằng chúng ta đang tấn công họ."

"Có thể cô nói đúng," Jason đồng ý. "Nhưng chúng ta phải thử. Tớ được gởi đến đây để học hỏi về Trại Con Lai, để cố thuyết phục các cậu rằng hai trại không phải là kẻ thù. Một lời đề nghị hòa bình."

"Ừm," Rachel nói. "Vì nữ thần Hera đã tin chắc rằng chúng ta cần cả hai trại mới chiến thắng được cuộc chiến với các tên khổng lồ. Bảy anh hùng của đỉnh Olympus – sẽ có một vài á thần người Hy Lạp, một vài á thần người La Mã."

Annabeth gật đầu. "Lời Đại Tiên Tri của cậu – dòng cuối cùng là gì nhỉ?"

"Và kẻ thù hướng các cánh quân về phía các cánh cửa cái chết."

"Gaea đã mở các cánh cửa cái chết," Annabeth nói. "Bà ta đã thả ra những tội phạm hung ác nhất của Địa ngục để chống lại chúng ta. Medea, Midas... rồi sẽ còn nữa, tớ tin chắc thế. Có thể dòng đó muốn ám chỉ rằng các á thần người Hy Lạp và La Mã sẽ hợp nhất tìm ra các cánh cửa đó và đóng chúng lại."

"Hoặc có thể nó ám chỉ rằng họ có thể tiêu diệt lẫn nhau tại các cánh cửa của cái chết," Clarisse nói ra. "Nó không nói chúng ta sẽ phải hợp tác."

Cả phòng im lặng khi các trại viên chăm chú suy nghĩ.

"Tớ sẽ đi," Annabeth nói. "Jason, khi cậu hoàn tất con thuyền này, tôi muốn đi cùng cậu."

"Em đang hy vọng có được lời đề nghị của chị," Jason nói. "Trong tất cả mọi người – bọn em cần chị nhất."

"Khoan đã." Leo cau mày. "Ý tớ là điều đó thật tuyệt. Nhưng tại sao phải là chị Annabeth trong số tất cả mọi người?"

"Nữ thần Hera đã nói rằng, việc tớ xuất hiện ở đây là một sự trao đổi của hai người đứng đầu," Jason nói. "Một cách để hai trại nhận biết sự tồn tại của nhau."

"Ừm?" Leo nói. "Vậy?"

"Một sự trao đổi hai chiều," Jason nói. "Khi tớ đến đây, tất cả các ký ức của tớ đều bị xóa sạch. Tớ không biết tớ là ai hay tớ thuộc về nơi nào. May mắn thay, các cậu đã chấp nhận tớ và tớ tìm thấy một gia đình mới. Tớ biết các cậu không phải là kẻ thù của tớ. Trại của các á thần La Mã – họ không được thân thiện cho lắm. Cậu phải nhanh chóng chứng minh được rằng cậu xứng đáng, nếu không cậu không thể nào tồn tại ở đó được. Họ có thể không đối xử tốt với anh ấy, và nếu họ nhận ra anh ấy từ đâu đến, anh ấy sẽ gặp rắc rối nghiêm trọng."

"Anh ấy?" Leo nói. "Cậu đang nói về ai thế?"

"Bạn trai của chị," Annabeth nói một cách dứt khoát. "Cậu ấy đã biến mất vào khoảng thời gian Jason xuất hiện. Nếu Jason đến Trại Con Lai..."

"Chính xác," Jason đồng ý. "Percy Jackson đang ở trại bên kia, và anh ấy chắc chắn cũng không nhớ được mình là ai."

Chú thích

(1) Darth Vader là một nhân vật trung tâm trong vũ trụ Star Wars.

(2) Hẻm núi Lớn (Grand Canyon) là một khe núi dốc được tạo ra bởi sông Colorado ở bang Arizona, Hoa Kỳ, hàng triệu năm về trước, với độ dài 446 km, rộng 0,4 đến 24 km và sâu hơn 1600 mét. Nơi đây được xem như một "cuốn sách truyện vĩ đại" vì có thể quan sát được các tầng, lớp khác nhau của vỏ Trái đất hình thành trong suốt hơn 2 tỷ năm - ND.

(3) Sitting Bull (1831 1890) là tù trưởng bộ lạc da đỏ Hunkpapa Lakota. Sitting Bull Chỉ huy dân da đỏ trong cuộc chiến chống quân đội Hoa Kỳ và nổi tiếng đánh thắng trong trận Little Bighorn - ND.

(4) Gấu túi (Wombat) là giống thú nhỏ, hình dạng giống con gấu, với đầu dẹt và chân ngắn. Con cái có túi trước bụng với hai núm vú Wombat con được sinh ra vào mùa Thu và dứt sữa vào mùa Xuân.

(5) Pillsbury Doughboy là một công ty, công ty này có hình ảnh tượng trưng làm linh vật để cầu may.

(6) Đền Parthenon là một ngôi đền thờ thần Athena, được xây dựng vào thế kỷ 5 trước Công nguyên ở Acropolis. Đây là công trình xây dựng nổi tiếng nhất còn lại của Hy Lạp cổ đại, và đã được ca ngợi như là thành tựu của kin trúc Hy Lạp.

(7) Chuck Norris (sinh ngày 10 tháng 3 năm 1940) là một võ sĩ Mỹ và diễn viên.

(8) Cụm từ theo tiếng Latinh.

(9) Hồ phản chiếu hay ao phản chiếu là một bộ phận kiến trong kiến trúc các công trình tưởng niệm. Hồ phản chiếu thường là mt hồ nước nông, và có mặt hồ khá tĩnh lặng.

(10) Tên một món ăn. Salsa nóng kết hợp với ớt habanero không phải là món ăn thích hợp cho những người ăn cay kém. Và nhiều gia vị khác đi kèm cảnh báo rằng, Salsa có thể làm cho bạn khóc.

(11) Pinata được làm bằng giấy cứng, dưới nhiều hình ù khác nhau, bên ngoài dán đủ màu sặc sỡ, bên trong rỗng ruột để có thể bỏ kẹo hoặc đồ chơi vào. Trong các buổi tiệc tùng, sinh nhật người ta treo lên cao, cho trẻ em đập ra để lấy quà bánh.

(12) Cốt giày (miếng gỗ, chất dẻo hoặc kim loại có hình bàn chân được đặt trong giày để giữ dáng giày)

(13) Rối loạn tăng động giảm chú ý (tên viết tắt trong tiếng Anh là ADHD) là bệnh lý thường gặp chiếm tỉ lệ 3-6% ở trẻ em. Rối loạn này thường khởi phát sớm và kéo dài với các biểu hiện như: hoạt động quá mức, khó kiểm soát hành vi, kém khả năng tập trung chú ý gây nhiều khó khăn trong sinh hoạt, học tập và trong các mối quan hệ xã hội.

(14) Great dane được coi là 1 giống chó khổng lồ, chúng là sự kết hợp giữa sự quý phái và khỏe mạnh, tao nhã. Chúng có cái đầu dài, hẹp, với điểm gấp trên khuôn mặt khá rõ và lỗ mũi tương đối rộng. Cổ dài và cơ bắp, chân trước thẳng. Bắp đùi rất cơ bắp, bàn chân tròn, ngắn, móng chân màu tối. Đuôi dài cỡ trung bình, dài tới khủy chân sau. Mắt tròn, thường màu tối và ánh lên vẻ thông minh. Tai dài, rủ xuống 1 cách tự nhiên tuy nhiên ở 1 số nước, người ta thường ct tai giống chó này để tai chúng có thể dựng thẳng đựng (tuy nhiên ở một số nước việc cắt tai đã bị cấm). Răng của chúng phát triển tốt, màu trắng, rất sát nhau và sắc. Lông great dane ngắn, dầy, mượt. Nếu bộ lông màu tối thì mắt phải màu tối nhưng nếu bộ lông màu xanh hay trắng thì mắt màu sáng.

(15) Tử ngữ là các ngôn ngữ đã đóng kín.

(16) Tan Biến kể về hành trình chinh phục đỉnh Everest của những nhà leo núi kì cu. Khốc liệt nhưng đầy cám dỗ từ nóc nhà của thế giới.

(17) Thuở xưa, trước buổi khai thiên lập địa, trước khi có thế gian và các vị thần, lúc đó chỉ có Chaos. Đó là một vực thẳm đen ngòm, vô cùng vô tận, trống rỗng, mơ hồ, vật vờ, phiêu bạt trong khoảng không gian bao la.

(18) Acropolis trong tiếng Hy Lạp có nghĩa là thành phòng thủ. Tại Hy Lạp thời xưa, mỗi nơi đều có một acropolis kiên cố. Nếu địch quân tấn công, dân chúng sẽ tựu hợp trong acropolis để lánh nạn và được bảo vệ. Thế nhưng, Acropolis tại thành phố Athens nổi danh nhất thế giới, nên ngày nay, khi nhắc đến acropolis, người ta hiểu đó là Acropolis của Athens và tất cả những di tích xung quanh Acropolis đều được gọi dưới một cái tên chung là quần thể đền đài Acropolis.

(19) Lupa là một con sói cái đã nuôi dưỡng Romulus và Remus khi họ còn bé. Về sau, Romulus và Remus thành lập vương quốc La Mã vào năm 753 trước Công nguyên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.